Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc lâu sau cô mới đẩy cửa phòng tắm bước ra, nhặt một chiếc khăn tắm màu trắng nhẹ nhàng lau nước trên người.

Thay vì mặc luôn quần áo, cô lại bước đến gương, đôi mắt chăm chú nhìn bản thân mình, sắc mặt trầm ngâm.

Vừa lau những giọt nước trên người, cô vừa dùng tay mơn trớn trên ngựcc. Chân cô từ từ hạ khuỵu xuống, quỳ trước gương.

Cô nhớ người đàn ông đó rất nhiều … Những nụ hôn, mái tóc, cái ôm… Tề Vãn khẽ nhắm mắt, từng chút nhớ lại khung cảnh nóng bỏng của đêm đó, một hình ảnh sống mãi trong tâm trí cô.

***

Đêm đó, nụ hôn của anh, từ vành tai đến cổ, đến ngựcc, từng nụ hôn chứa đựng dụcc vọngg…

Tề Vãn thả chiếc khăn trong tay xuống, nhẹ nhàng vuốt ve dái tai của mình bằng một tay, sau đó chậm rãi trượt xuống dưới. Cô đang tưởng tượng đêm đó anh hôn cô như thế nào. Những ngón tay mảnh khảnh của cô di chuyển từ chiếc cổ mịn màng sang bộ ngựcc đầy đặn, trong khi tay kia lại ở phần thân dưới…

Cơn khát tình của Tề Vãn từng chút từng chút nhiều lên, như đốm lửa nhỏ đã nhen nhóm thành ngọn lửa to hừng hực cháy, hơi nóng tỏa ra, nóng hầm hập. Những ngón tay của Tề Vãn nhẹ nhàng vây quanh rồi ve vuốt nụ hoa nhỏ xinh đẹp quyến rũ. Tay kia cũng tách ra phần riêng tư ướt át, mần mò đi sâu vào trong từng chút một.

Lúc này, đôi mắt xinh đẹp đầy ham muốn mở to nhìn mình trước gương.

Thật xinh đẹp và quyến rũ.

Cô nghiêng người về phía trước, khuôn mặt dựa vào tấm gương, mắt nhìn chằm chằm vào chính mình. Bầu ngực căng tròn áp vào mặt gương. Khi hơi lạnh từ mặt gương chạm vào núm zú nhạy cảm, hai nụ hoa hấp dẫn đột nhiên cứng lại.

“Ưm… Uh…” Nhịp điệu và tốc độ của những ngón tay tạo ra từng trận hưng phấn. Cô vươn lưỡi ra, liếm đôi môi mình bên trong gương, sau đó từ từ nhắm mắt lại, tưởng tượng ra niềm đam mê bùng cháy đã khiến cô khó quên kia.

Tốc độ của các ngón tay cô ngày càng nhanh, cơ thể Tề Vãn run rẩy dữ dội vì quá phấn khích.

“Ah… Ưm…” Cao trào đến rồi…

Cô hài lòng, đôi mắt xinh đẹp mở ra, nhìn chính mình trong gương rồi mỉm cười đầy mãn nguyện.

Cơ thể cô dần thả lỏng, chợt cơn gió mát thổi qua kéo Tề Vãn tỉnh lại. Nhìn về hướng gió, ôi trời, cửa sổ trong phòng đang mở toang, tấm rèm hai bên cửa sổ còn bị gió thổi bay…

Tề Vãn ngây ngốc nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài, có chút yên tâm. Cô mỉm cười đứng dậy, nhặt chiếc khăn tắm quấn lên người, từ từ bước đến bên cửa sổ, sau đó hạ kính, kéo rèm lại.

Cô nhớ người đàn ông kia rất nhiều… Cô vẫn còn rất nhớ… Tề Vãn nhẹ nhàng chạm lên môi, rồi nảy ra một ý định táo bạo.

Một chiếc áo vest màu đen kết hợp cùng một chiếc váy jean, mái tóc đen dài qua vai được buộc cao gọn gàng sau đầu, mắt được kẻ viền đen sẫm kết hợp với son môi màu tím. Tề Vãn nhìn mình trong gương, mỉm cười hài lòng rồi đi ra khỏi nhà.

Tề Vãn lái xe và đi đến Pub như đêm đó. Khi cô bước ra khỏi xe, mọi người cũng bị thu hút bởi dáng người quyến rũ của cô, tiếng huýt sáo mời gọi vang lên liên tục.

Cô vẫn ngồi ở vị trí giống như đêm đó và gọi một ly nước trái cây. Cô biết rằng sẽ không có sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy, nhưng cô vẫn muốn thử vận may 1 lần, cho dù thật sự cô không bao giờ thích chờ đợi.

Một giờ sau, cô cảm thấy hơi nản, nhìn vào đồng hồ. Giờ cũng vẫn còn sớm.

Hai giờ sau, nước trái cây đã được uống đến cốc thứ tư.

Ba giờ sau, sự náo nhiệt trong Pub mới bắt đầu, tiếng nhạc ngày càng mạnh mẽ.

Bốn giờ sau, Tề Vãn đã thấy thực thất vọng. Một ngụm uống xong ly nước trái cây cuối cùng, cô nhảy khỏi ghế cao và lập tức rời đi.

“Ối… xin lỗi…” Có lẽ do cô đã ngồi quá lâu nên chân bị tê. Lúc nhảy từ ghế xuống khiến cô va vào người đàn ông đang đi phía trước.

“Ah… là cô à?” Người đàn ông đỡ lấy Tề Vãn rồi ngạc nhiên hô lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận