Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị Đồng, sao chị lại ở đây!” Chàng trai rất cao, cúi đầu cười rạng rỡ khi nhìn cô.

“Tôi đi mua quà cho bạn trai.” Tả Đồng nói thẳng, rồi hỏi: “Còn cậu?”

“À… em đi mua quà cho bạn cùng phòng!”

Cô cười. Một sự trùng hợp.

” Vậy! Chị có muốn đi mua sắm cùng không? Nếu chị mua quà cho bạn trai, sẽ tốt hơn nếu có mắt nhìn của con trai, vì vậy em có thể giúp! Em thường giúp em gái chọn quà và mắt nhìn của em không tệ! ”

Tả Đồng cười mà không nói lời nào.

Cậu nhóc này, thật sự không thấy cô ấy đang cự tuyệt sao?

“Tôi …”

“Nhân tiện, chị ơi! Em biết đồ trong cửa hàng quần áo nam này rất đẹp, đi cùng em!”

Cậu ta thản nhiên nắm lấy cánh tay cô, bước từng bước nhỏ chạy về phía trước, chân đi giày cao gót để tránh trượt ngã, chỉ có thể đuổi kịp.

“Tôi nói không cần, tôi tự mình cũng có thể xem.”

Cậu nhóc quay đầu lại liếc mắt một cái, đôi mắt đào hoa trìu mến, giọng điệu thiếu niên sôi nổi, “Nếu quà của chị tặng không đúng ý, bạn trai chị sẽ rất buồn.“

Cô đã mang bạn trai ra làm lá chắn, nhưng thật không ngờ bây giờ lại thành ra phản tác dụng.

Phong Nghị nhìn thấy giày cao gót trên chân cô, bước chậm lại, vừa đi vừa nói: “Thật ra em đến trung tâm thương mại chọn quà, không nghĩ sẽ có cơ hội gặp chị, không ngờ lại được gặp. Hôm nay em thật may mắn. ”

Cô ấy cố tình giả vờ không hiểu,”Kia hẳn là bất hạnh mới đúng, vì đi mua sắm với phụ nữ thường rất tốn thời gian mà.”

” Không, em thích đi mua sắm cùng với tỷ tỷ xinh đẹp. Như vậy em có thể mua bất cứ thứ gì như thế này! ”

Cô quay đầu lại và cười nhẹ.

Phong Nghị đặc biệt giải thích, “Chị à, chị đừng nghĩ em là hải vương, nhà em tuy có nhiều ao cá, nhưng em chưa từng cùng ai yêu đương.”

Tả Đồng thở dài, “Tôi nói rồi, tôi đã có bạn trai.”

Cậu ta vội vàng xua tay, tỏ ra ngây thơ không biết gì, “Em không định làm người thứ ba, em chỉ muốn giúp đỡ chị thôi.”

Phong Nghị đưa cô ra tới một cửa hàng quần áo nam trẻ trung, chủ yếu là phong cách thể thao, hơn nữa còn phù hợp với sinh viên đại học. Cậu ta hào hứng giới thiệu từng bộ quần áo cho cô, nói rằng mặc lên người trông sẽ rất trẻ trung.

Tả Đồng càng ngày càng nghi ngờ, gã này đang tẩy não cô, nói rằng anh Giang của cô lớn tuổi hơn.

Họ đã ghé thăm gần hết cửa hàng quần áo nam trên tầng hai, nhưng họ không biết rằng có một bóng người đang lặng lẽ đi theo họ, âm thầm quan sát nhất cử nhất động của họ.

Đằng sau người phụ nữ trưởng thành và hấp dẫn, có một chàng trai hoạt bát, làm cho người ngoài nảy sinh trí tưởng tượng cho hai nhân vật.

Lý Vân cúi đầu sờ sờ chóp mũi, nhẹ giọng nói câu xin lỗi.

Anh nhấc điện thoại lên và chụp hàng tá bóng họ, mí mắt cụp xuống.

“Cô Đồng, cô là người đầu tiên không chung thủy với anh Giang. Về phần Giang Dã Sâm trừng phạt cô như thế nào, tôi không dám nói trước.”

Anh ta gửi tất cả ảnh cho Giang Dã Sâm không thiếu một bức. Mà người phụ nữ trong ảnh khoác lên mình chiếc áo vest, khua tay múa chân với người thiếu niên trước mặt, nở một nụ cười ngọt ngào.

Sau khi mua đồ xong, Tả Đồng nhận được cuộc gọi từ Giang Dã Sâm.

“Ở đâu?”

Giọng điệu của người yêu nghe có vẻ không tốt lắm, “Sao vậy? Em đang ở trung tâm thương mại gần công ty, cánh tay của anh thế nào? Em đang chuẩn bị tới bệnh viện.”

Im lặng một lúc rồi đột nhiên hắn nói, “Em không cần đến bệnh viện., anh sẽ tới đón em, đợi anh ở cổng trung tâm thương mại.”

Cúp điện thoại, Tả Đồng cau mày, cảm giác được hắn hôm nay tâm tình có chút không tốt.

“Bạn trai của chị nhập viện à?” Phong Nghị nghiêng đầu nghi ngờ. “Bị bệnh gì vậy?”

“Không, không phải là anh ấy bị bệnh. Anh ấy bị thương ở cánh tay.”

Người bán hàng đi tới và đưa cho cô chiếc túi giấy màu đen, “Thưa cô, việc đóng gói của cô đã hoàn tất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận