Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự Ghê Tởm Bùng Nổ
Phó Nhàn Linh nhìn khuôn mặt vẫn còn ra vẻ quan tâm của hắn, cô chỉ muốn tát cho hắn một cái. Cô hít một hơi, nói ra lời nói dối mà cô đã chuẩn bị sẵn.
“Tôi không muốn có con nữa.”
Tôi không muốn sinh con cho một kẻ cặn bã như anh. Mắt cô chua xót. Cô đã cố gắng bao nhiêu năm vì cuộc hôn nhân này, giờ nhìn lại, tất cả chỉ như một trò cười.
Trương Tuyền Phong tưởng cô khóc vì áp lực sinh con. Hắn thở phào, giang tay ôm lấy cô: “Đừng khóc, anh biết em áp lực. Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên là được, đừng ép bản thân quá.”
Hắn bắt đầu dỗ dành cô, cúi đầu hôn lên mặt cô. Phó Nhàn Linh nghiêng đầu né tránh: “Hôm nay em mệt.”
Trương Tuyền Phong không để ý, hắn cho rằng cô chỉ đang làm mình làm mẩy. Hắn ôm cô chặt hơn, cúi đầu hôn lên vành tai cô: “Chúng ta đã lâu rồi không làm.”
Ghê tởm!
Trong đầu Phó Nhàn Linh lập tức hiện lên những tin nhắn rẻ tiền mà con tiểu tam kia gửi cho hắn. “Chồng ơi, mau tới đụ em đi…” Hắn có phải cũng dùng cái miệng này hôn con điếm đó không?
Trương Tuyền Phong muốn hôn môi cô, nhưng Phó Nhàn Linh quyết liệt né tránh. Hắn chỉ có thể hôn lên cổ cô, rồi mút mạnh, để lại một dấu hôn đỏ ửng.
Trong video kia, hắn cũng làm y hệt như vậy với con tiểu tam!
Phó Nhàn Linh buồn nôn đến run người. Cô dùng hết sức đẩy mạnh hắn ra, đôi mắt đẫm lệ quát lớn: “Tôi đã nói là không làm! Anh nghe không hiểu à?!”
Vẻ mặt Trương Tuyền Phong lập tức lạnh đi. Hắn đã không còn là Trương Tuyền Phong phải nhìn sắc mặt người khác sống nữa. Ở bên ngoài được kẻ hầu người hạ, về nhà lại bị vợ hắt hủi, hắn tức giận mở cửa đi thẳng.
Phó Nhàn Linh chạy vào phòng tắm, cô dùng xà phòng ra sức kỳ cọ chỗ cổ vừa bị hắn hôn, nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng.
Sáng hôm sau, Phó Nhàn Linh đi làm rất sớm, cô sợ lại đụng mặt Vu Hướng Tây, nhưng cũng sợ phải nhìn thấy Trương Tuyền Phong.
Trương Tuyền Phong cả đêm không về, chỉ nhắn một tin nói “ở lại công ty tăng ca”. Tăng ca, hay là tăng ca với con điếm kia?
“Nếu không chịu được thì ở riêng đi.” Thôi Hiểu gọi điện cho cô. “Bây giờ nhiều cặp vợ chồng chỉ sống trên danh nghĩa thôi. Ở riêng, cậu không cần nhìn thấy bản mặt kinh tởm của hắn nữa.”
Phó Nhàn Linh do dự. Ở riêng cũng khác gì ly hôn? Ba mẹ hai bên mà biết, thể nào cũng loạn lên.
Giữa trưa, Trương Tuyền Phong lại gọi điện. Hắn nói chiều nay phải đi nơi khác khảo sát hạng mục, lần này đi sẽ lâu hơn một chút. Phó Nhàn Linh im lặng nghe, một câu cũng không trả lời. Hắn tưởng cô còn giận, bực tức cúp máy.
Phó Nhàn Linh nhắn tin cho Thôi Hiểu: [Hắn lại đi “công tác” rồi.]
Buổi tối, Thôi Hiểu lái xe đến thẳng công ty đón cô. “Đi, chị đây đưa em đi ăn mừng. Chồng đi vắng, không quẩy thì thật có lỗi với trời đất!”
Cô nàng kéo luôn mấy đồng nghiệp mới của Phó Nhàn Linh đi ăn tối, nói là tiệc chào mừng muộn. Thôi Hiểu hào phóng bao trọn bữa ăn, còn nói gần nói xa, mong mọi người giúp đỡ Phó Nhàn Linh nhiều hơn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận