Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Nụ Hôn Nơi Bóng Tối Và Con Mắt Của Quỷ
Màn đêm ở đại học A có một sự tĩnh lặng đặc trưng. Nó không chết chóc, mà âm ỉ, như đang che giấu hàng ngàn bí mật của tuổi trẻ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hai cái bóng, một cao một thấp, chậm rãi sóng bước.
Vệ Diễn, gã trai trẻ đang chìm trong mật ngọt, tay cầm ly nước dưa hấu mát lạnh, nhưng không phải để uống. Hắn giơ nó lên cao, trêu chọc cô gái bên cạnh.
“Ngoan nào, nói ‘A Diễn đẹp trai nhất’ đi rồi anh cho uống.”
Bùi Yên (A Yên) nhón chân, vờ như muốn cướp lấy ly nước. “Anh thật là trẻ con! Trả đây, em khát!”
“Không,” hắn cười ranh mãnh. “Phải năn nỉ đã.” Hắn đưa ly nước lên môi mình, uống một ngụm, cố tình làm ra vẻ sảng khoái, sau đó lại chìa ra. “Chỉ cho em một ngụm thôi, nếu em chịu…”
Hắn chưa nói hết câu, Bùi Yên đã oán trách trừng mắt nhìn hắn. “Thôi không uống nữa! Keo kiệt!”
Vệ Diễn lập tức đầu hàng. Hắn kéo cô vào lòng, đưa ly nước cho cô. Nhìn cô uống ừng ực như một con mèo con, trái tim hắn mềm nhũn. Hắn vòng tay qua chiếc eo thon gọn, đầu tựa vào vai cô, hít hà mùi hương dầu gội trên tóc cô.
“Yên Yên này,” hắn đột nhiên hỏi, giọng nói trầm xuống, mang theo chút bất an mà hắn cố giấu. “Tại sao… trong bao nhiêu người, em lại chọn anh?”
Bùi Yên ngừng uống.
“Em thừa biết mà,” hắn rầu rĩ. “Anh không phải người nổi bật nhất. Anh… bình thường. Gia thế không bằng ai, vẻ ngoài cũng không thể so với… Dịch Phong.”
Hắn ghét phải thừa nhận, nhưng Lâm Dịch Phong như một cái bóng quá lớn. Hắn là mặt trời, còn Vệ Diễn chỉ là một vì sao le lói bên cạnh.
“Em xem,” hắn nói, giọng càng lúc càng thiếu tự tin, “Cậu ta chẳng cần làm gì, chỉ cần đứng đó thôi, cũng đủ khiến tất cả con gái trong trường này phát điên. Anh… anh thật sự rất sợ. Sợ một ngày nào đó, ánh mắt em cũng sẽ giống như họ, cũng sẽ đuổi theo cậu ta.”
Bip. Bip. Hệ thống trong đầu A Yên báo cáo: Kẻ rình mồi đã vào vị trí. Cách 15 mét, sau gốc cây long não.
A Yên thầm cười lạnh. Đến rồi sao.
Cô đặt ly nước xuống, xoay người lại đối mặt với Vệ Diễn. Cô không nói gì, chỉ dịu dàng đưa tay lên, sờ vào mái tóc hắn. Cô ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo như mặt hồ thu, không một gợn sóng, nhưng lại chứa đựng sự bao dung và một nỗi ỷ lại ngọt ngào.
“A Diễn, anh đúng là đồ ngốc,” cô thì thầm.
“Anh nói Lâm học trưởng sao?” Cô cười nhẹ. “Đúng, anh ấy rất xuất sắc, giống như mặt trời vậy. Nhưng mặt trời thì quá chói lóa, quá xa vời. Em chỉ có thể ngưỡng mộ, ‘cảm kích’ anh ấy đã giúp em khi em bị bệnh.”
Cô nhón chân, vòng tay qua cổ Vệ Diễn, để hơi thở của mình phả vào tai hắn.
“Nhưng cảm kích không phải là yêu.”
Giọng cô trong vắt, nhưng từng chữ một, như những mũi kim độc, xuyên qua bóng đêm, đâm thẳng vào kẻ đang lắng nghe.
“Tình yêu của em,” cô mỉm cười, nụ cười thuần khiết nhất, “Đã sớm trao cho cái chàng ngốc dám nhảy xuống hồ Kính, bất chấp trời lạnh, chỉ để nhặt lại bức tranh cho em rồi.”
Trái tim Vệ Diễn như bị một bàn tay bóp nghẹt. Hắn sững sờ.
“Yên Yên…”
“Với em,” cô nói, mắt không rời hắn, “Anh mới là người thật nhất. Chỉ có ở bên anh, em mới thấy an toàn. Đồ ngốc ạ.”
Mọi bất an, mọi lo sợ của Vệ Diễn tan biến như sương khói. Hắn run rẩy. Hắn cúi đầu, trán tì lên trán cô, hốc mắt đỏ hoe. “Yên Yên… Anh…”
Hắn không nói được gì nữa. Hắn chỉ có thể dùng hành động.
Hắn hôn cô.
Môi hắn áp lên môi cô, ban đầu là sự thăm dò ngây ngô, run rẩy của mối tình đầu. A Yên đứng yên, diễn tròn vai một cô gái lần đầu được hôn, sợ hãi nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của hắn.
Sự thụ động của cô càng kích thích Vệ Diễn. Hắn trở nên bạo dạn hơn. Hắn cạy mở đôi môi mềm mại, đầu lưỡi rụt rè tiến vào, tìm kiếm chiếc lưỡi nhỏ đang trốn tránh của cô.
A Yên “run rẩy” một giây, và rồi, cô chậm rãi nhắm mắt lại. Cô vụng về, nhưng lại “thử vươn đầu lưỡi”, đáp lại sự triền miên của hắn.
Trong bóng tối cách đó mười lăm mét, Lâm Dịch Phong đứng bất động. Hắn đã biến thành một pho tượng.
Hắn đã thấy tất cả.
Hắn thấy cô trấn an Vệ Diễn. Hắn nghe thấy cô nói hắn “quá chói lóa”, chỉ là “cảm kích”. Hắn nghe thấy cô nói cô “chỉ yêu” Vệ Diễn.
Và bây… giờ…
Hắn nhìn thấy cô… đáp lại nụ hôn đó!
Một ngọn lửa địa ngục bùng lên trong lồng ngực hắn. Chướng mắt! Chướng mắt đến tột độ!
Hắn nhìn thấy Vệ Diễn càng hôn càng sâu, bàn tay bắt đầu siết lấy eo cô, ép cô dán chặt vào người hắn. Hắn nhìn thấy cô gái của hắn… không, cô gái mà hắn nhắm trúng… đang mềm nhũn trong vòng tay một thằng đàn ông khác.
Hắn nhìn thấy đầu cô ngửa ra sau, mái tóc đen xõa tung, và cái lưỡi của Vệ Diễn đang làm càn trong khoang miệng mà hắn khao khát được nếm thử.
Sự ghen tuông hóa thành một con thú vật chất, cào xé nội tạng hắn.
Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản lý trí, mọi sự trốn tránh suốt hai tháng qua… sụp đổ hoàn toàn.
Hắn không còn “nghi hoặc”. Hắn biết chính xác mình muốn gì.
Tao muốn con đàn bà đó.
Không phải “thích”. Thích là thứ cảm xúc yếu ớt. Đây là sự chiếm hữu nguyên thủy. Hắn muốn cướp cô về.
Hắn muốn đẩy Vệ Diễn ra, đè cô xuống gốc cây này, và tự mình nếm thử đôi môi sưng đỏ kia. Hắn muốn nghe cô rên rỉ, nhưng là rên rỉ dưới thân hắn.
Hắn tưởng tượng. Hắn tưởng tượng cảnh Vệ Diễn đưa cô về ký túc xá. Hắn tưởng tượng Vệ Diễn sẽ đè cô xuống giường. Hắn tưởng tượng cái thằng ngu ngốc đó sẽ dùng “côn thịt” của nó đâm vào “tiểu huyệt” chật hẹp, trinh nguyên của cô. Hắn tưởng tượng cô sẽ nằm ngửa ra, “mảnh mai vô lực” mà “thừa hoan”, khóc lóc cầu xin…
Không!
Hắn sẽ nổi điên! Hắn sẽ giết Vệ Diễn!
Sự yêu thích này không phải bắt đầu từ hôm nay. Nó bắt đầu từ lúc hắn nghe giọng cô ở triển lãm tranh, sắc bén mà mê hoặc. Nó bắt đầu từ lúc hắn ngửi thấy mùi hương của cô, ngọt ngào như thuốc phiện. Nó bắt đầu từ cái đêm hắn ôm cơ thể mềm mại, nóng hổi, không một mảnh vải lót của cô trong bệnh viện.
Nó đã nảy mầm, và nụ hôn này là giọt nước làm tràn ly.
Hắn dựa vào thân cây, bàn tay siết chặt đến mức gân xanh nổi lên, móng tay cắm sâu vào vỏ cây.
Hắn nhìn họ dứt ra, cô gái với đôi môi sưng mọng, ướt át, ánh mắt “thanh thuần cùng hỗn loạn” đầy mê ly. Vệ Diễn dắt tay cô rời đi.
Lâm Dịch Phong đứng trong bóng tối, đôi mắt lạnh lùng của hắn giờ đây rực cháy một ngọn lửa đen tối.
Bùi Yên…
Chỉ coi tôi là “bạn cùng phòng của Vệ Diễn”? Một “người qua đường”?
A! Hắn cười gằn.
Chúng ta chờ xem. Rồi em sẽ biết, tôi không bao giờ là người qua đường. Tôi là điểm kết thúc của em.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận