Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chị Tần tức giận liếc cô một cái: “Em cho rằng ai cũng may mắn như em sao? Em không biết thôi, trước đó đã có mấy tên đại ca ở khu khác muốn đưa người qua tặng, nhưng anh Tống không thích những người này nên cũng không thích người mà bọn họ đưa qua. Đúng lúc anh Hải vừa làm được một chuyện tốt, hợp mắt anh ta nên mới nghĩ đến chuyện thử tặng người một lần, vừa mới có ý định thì em đã tìm đến cửa. Nếu không thì em nghĩ sẽ đến lượt của em sao?”

Điều cô ta chưa nói chính là những tên đại ca kia hiện giờ cũng không phải đại ca nữa, mà những người phụ nữ có mơ mộng hão huyền muốn dụ dỗ Tống Hạo Hiên cũng không có kết cục tốt đẹp. Dáng vẻ của bọn họ đều không kém với Trần Khả Nhân chỉ là không may mắn như Trần Khả Nhân, cô gái này may mắn đến mức khiến người ta phải ghen tị.

Chị Tần không muốn nói nhiều về chuyện này cho Trần Khả Nhân biết, cô không thích hợp để biết những chuyện này, thế là cô ta nhẹ nhàng linh hoạt chuyển sang chủ đề khác: “Chuyện kia của em thế nào rồi?”

Trần Khả Nhân nghe xong liền nhớ đến câu “Tôi đã biết” của Tống Hạo Hiên thì nhíu mày, u sầu không biết nên làm thế nào, cô nói chuyện này cho chị Tần nghe rồi sau đó hỏi: “Chị Tần, chị nói xem anh Tống có ý gì?”

Chị Tần chỉ tiếc sắt không thể rèn thành thép: “Em đúng là ngốc! Ý tứ này rất rõ ràng rồi, anh ta sẽ giúp em chuyện này.” Hơn nữa nhìn dáng vẻ của Tống Hạo Hiên thì có lẽ đã ghi nhớ trong lòng, Trần Khả Nhân quả thật không chỉ may mắn bình thường!

Trần Khả Nhân vui vẻ cười nói: “Vậy cũng tốt, anh Tống thật sự là người tốt!”

Chị Tần: “…” Ha ha, người tốt?

Trong chốc lát đã đến bệnh viện, Trần Khả Nhân mới nhớ đến chiếc váy đáng thương vào tối hôm qua: “Chị Tần, hôm qua em không cẩn thận đã làm hỏng chiếc váy của chị, chị mua ở đâu thế? Em sẽ mua lại để đền cho chị.”

Chị Tần rất hào phóng phất tay: “Không cần, chỉ là một chiếc váy thôi mà.”

Trần Khả Nhân thấy thế, trên mặt tuy vẫn khẽ gật đầu nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến chuyện phải bồi thường cho cô ta.

Đương nhiên, Trần Khả Nhân cũng không biết rằng sau khi chị Tần trở về thì thấy một chiếc váy giống hệt chiếc váy của cô ta nhưng mà lại đắt tiền hơn, đồng thời còn nhận được một câu của người đàn ông.

Chị Tần đã đoán không sai, sau khi Trần Khả Nhân đến bệnh viện thì mới biết đã có người thanh toán chi phí chữa bệnh của mẹ cô, còn nói rằng đã mời một số bác sĩ nổi tiếng và có uy tín trong nước đến xem bệnh cho mẹ cô, trước đó bác sĩ từng nói nếu như những người này đến thì khả năng bệnh của mẹ cô được chữa khỏi là rất lớn.

Trong lòng Trần Khả Nhân cực kỳ cảm động, hai mắt long lanh nước và thầm nghĩ rằng anh Tống thật sự là người tốt, hơn nữa còn quyết tâm phải nghe lời anh Tống.

Cô gái nhỏ ở bên cạnh mẹ một lúc nhưng cô không dám nói chuyện mình đã bán thân, nếu không thì với suy nghĩ bảo thủ của mẹ cô, chắc hẳn bà ấy sẽ rất tức giận, cho nên cô nửa thật nửa đùa nói rằng có một nhân vật lớn đã giúp đỡ, người kia nói sẽ thanh toán chi phí chữa bệnh giúp cô.

Mẹ của cô cảm thấy lấy số tiền đó để chữa bệnh thật là lãng phí, bà ấy cứng rắn yêu cầu Trần Khả Nhân lấy tiền để đi học, còn nói rằng mình không chữa bệnh cũng được. Nhưng sao Trần Khả Nhân có thể đồng ý được chứ, cô lại tiếp tục nhẹ nhàng an ủi, suy nghĩ của hai mẹ con mới tạm thời thống nhất với nhau.

Trên thực tế, Trần Khả Nhân cũng muốn đi học nhưng cô lại không nỡ để mẹ bị bệnh nặng, lần này có Tống Hạo Hiên hỗ trợ nên cô đang suy nghĩ rằng có nên đi làm thêm trong kỳ nghỉ hè hay không, tự mình kiếm một ít học phí, cho dù không đủ cũng không sao, đến lúc đó có thể nói rõ mọi chuyện với nhà trường để xin gia hạn học phí cũng không phải là không thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận