Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đây là khởi đầu cho câu chuyện của cô và Hứa Nhất Đình. Tám năm trước, Lâm Duyệt 15 tuổi vào buổi sáng ngày Valentine, nhận được một bức thư tình của Hứa Nhất Đình, lớp 12 – 3.

You’re just too good to be true

Can’t take my eyes off of you

You’d be like Heaven to touch

I wanna hold you so much

At long last, love has arrived

And I thank God I’m alive

You’re just too good to be true

Can’t take my eyes off of you

Pardon the way that I stare

There’s nothin’ else to compare

The sight of you leaves me weak

There are no words left to speak

But if you feel like I feel

Please let me know that it’s real

You’re just too good to be true

Can’t take my eyes off of you

Lời bài hát: Cant Take My Eyes Off You của Frankie Valli and The 4 Seasons

Dù trong thư là lời bài hát, nhưng Lâm Duyệt biết rõ đây là một bức thư tình. Cô sờ lên mặt mình, cảm giác nóng rực đến kỳ lạ, cô nghĩ, mặt cô hiện tại nhất định rất đỏ. Đây là lần đầu tiên cô nhận được thư tình. Nhìn chữ viết thanh tú, không có chút dấu vết sửa đổi nào trên giấy, cô nghĩ, đối phương nhất định rất tỉ mỉ đã luyện tập rất nhiều lần, để ra được bức thư tình chỉnh chu giao cho cô.

Lâm Duyệt có chút thẹn thùng, đồng thời lại xen lẫn hưng phấn, cô ngước mắt nhìn bốn phía, xác định các bạn học xung quanh đều không chú ý tới mình, tiếp tục cúi đầu đọc lại bức thư một lần nữa. Cô ngượng ngùng mím môi cười khẽ, vô tình phát hiện mặt sau bức thư hình như còn có chữ. Cô lật bức thư lại, lưng giấy sạch sẽ, chỉ có mấy chữ rất nhỏ được viết ở góc dưới bên phải:

“—— Anh thích em, Lâm Nguyệt.”

Khuôn mặt Lâm Duyệt thay đổi đột ngột khi cô nhìn thấy dòng chữ cuối.

Không phải tên của cô….Tên cô là Lâm Duyệt, Duyệt bộ tâm thẳng đứng, không phải Nguyệt trong ánh trăng. Lâm Nguyệt thực sự ở lớp 8 – 1 bên cạnh, có mái tóc bồng bềnh giống cô, chẳng qua Lâm Nguyệt kia cao và gầy, so với cô thì xinh đẹp hơn nhiều.

Cô nghĩ, đại khái là người viết thư chỉ nói tên khi nhờ người đưa thư, kết quả người đưa thư lại đưa nhầm. Loại chuyện này trước kia cũng đã xảy ra, lớp 12 được chia làm hai tòa nhà giảng dạy khác nhau, giao lưu giữa các tòa nhà khác nhau thường nhờ bạn học mình quen biết truyền lời. Phòng học của Lâm Duyệt ở lầu giảng dạy thứ nhất, thường xuyên có học sinh tòa nhà giảng dạy thứ hai tới tìm lớp Lâm Nguyệt bên cạnh nhưng vô tình tìm nhầm cô

Nếu là bình thường thì việc tìm nhầm cũng không có gì to tát, nhưng lần này …

Lâm Duyệt cắn cắn môi, cảm thấy có chút ảo não. Nghĩ đến bản thân mình vừa rồi tràn đầy chờ mong mở thư ra, quả thật không khác gì một đứa ngốc, bức thư tình này căn bản không phải viết cho cô! Cô còn tự đa tình thẹn thùng đỏ mặt, tim đập hưng phấn, nghĩ đến là thấy mất mặt.

Nhưng bức thư tình này nên được xử lý như thế nào đây? Cô đã đem thư bóc ra, chuyển cho Lâm Nguyệt có vẻ không tốt lắm. Cô nghĩ đi nghĩ lại và cuối cùng cũng quyết định trả lại bức thư cho người viết thư. Cô nhìn ra được, người viết thư nhất định là lấy hết dũng khí mới viết một bức thư tình như vậy biểu đạt tâm ý của bản thân với Lâm Nguyệt, kết quả bị cô làm hỏng mất, tuy rằng cô cũng không có cố ý, nhưng sự thật là cô đã nhìn trộm tình cảm của người khác.

“Lớp 12 – 3, Hứa Nhất Đình?”

Lâm Duyệt dùng ngón tay ma sát tên lưu trữ trên thư, nhịn không được tò mò người viết thư sẽ là một nam sinh như thế nào.

“Hứa Nhất Đình…”

Lâm Duyệt ở trong lòng mặc niệm cái tên quen thuộc, không còn cảm thấy xa lạ như năm đó, ngược lại có chút hoài niệm. Đây là người yêu sau này sẽ yêu cô bốn năm, là người nói sau khi tốt nghiệp sẽ cưới cô…

Nhưng những chuyên tương lai này không bao giờ lặp lại.

Lần này Lâm Duyệt không mở lá thư ra. Cô do dự một chút, cuối cùng cầm bức thư đi đến cửa lớp 12 – 3 bên cạnh, vẫy tay với nữ sinh ngồi ở hàng đầu tiên: “Đàn chị, phiền chị có thể giúp em tìm Hứa Nhất Đình một chút không? ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận