Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Đàm Phán Trên Bàn Rượu Và Sự Va Chạm Của Những Kẻ Cũ
Kỹ năng đàm phán của Lục Thanh Yến quả thực là một nghệ thuật. Anh ngồi đó, lưng thẳng tắp, đôi mắt phượng hẹp dài ánh lên sự sắc sảo và tự tin, nhẹ nhàng bẻ gãy từng luận điểm ép giá của tay lão luyện Viên Đạt. Giọng nói anh trầm ổn, từ tốn nhưng lại mang sức sát thương cực lớn, ép đối phương vào thế bí mà vẫn giữ được nụ cười lịch thiệp trên môi.
Viên Đạt toát mồ hôi hột, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Lý Lăng Trí nhưng chỉ nhận lại sự im lặng.
Đột nhiên, Lý Lăng Trí lên tiếng, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn gỗ, ánh mắt khóa chặt lấy gương mặt hoàn mỹ của Lục Thanh Yến: “Tôi nhớ Mỹ Tề trước giờ chỉ nhắm vào phân khúc trung và cao cấp, tại sao lần này lại hạ mình xuống phân khúc học sinh sinh viên?”.
Hắn hỏi về công việc, nhưng ánh mắt lại như đang lột trần tâm can người đối diện. Hắn nhìn hàng mi đen dày đang rủ xuống của Lục Thanh Yến, trong lòng ngứa ngáy điên cuồng.
Lục Thanh Yến không hề nao núng. Anh mở máy tính, đẩy bản báo cáo về phía Lý Lăng Trí, ngón tay thon dài lướt trên màn hình: “Giám đốc Lý nói phải… Tuy nhiên, số liệu cho thấy một bộ phận lớn học sinh sinh viên hiện nay có sức mua rất lớn… Chúng tôi nhắm vào phân khúc bình dân nhưng vẫn giữ tiêu chuẩn cao cấp, tặng kèm sample 5ml nước hoa đắt tiền để kích cầu…”.
Anh giải thích rành mạch, nghiêm túc đến mức quyến rũ. Lý Lăng Trí nghe xong chỉ im lặng nhìn anh, thầm nghĩ con người này bao năm qua vẫn vậy, trong công việc luôn tỏa sáng lấp lánh như một viên kim cương lạnh lẽo.
Hợp đồng cuối cùng cũng được chốt hạ. Viên Đạt nâng ly rượu đầy ắp, cười giả lả: “Bội phục giám đốc Lục! Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ!”.
“Phải là tôi bội phục đạo diễn Viên mới đúng, hậu bối còn phải học hỏi nhiều.” Lục Thanh Yến khiêm tốn đáp, nâng ly uống cạn.
Nhưng Viên Đạt đâu dễ dàng buông tha con mồi ngon như vậy. Đôi mắt lão già dê xồm dán chặt lên người Lục Thanh Yến, đánh giá từ gương mặt thanh tú đến vóc dáng hoàn hảo ẩn sau lớp áo sơ mi. Có những người sinh ra đã là kiệt tác của tạo hóa, vừa có cốt cách thanh cao lại vừa mang vẻ đẹp gợi tình ngầm, và Lục Thanh Yến chính là cực phẩm trong số đó.
Rượu vào lời ra, từng ly từng ly rượu mạnh được rót đầy. Đôi môi Lục Thanh Yến vì thấm rượu mà trở nên đỏ mọng, ướt át, căng mọng như một quả cherry chín nẫu mời người ta đến hái. Ánh mắt anh bắt đầu mờ đi, phủ một tầng sương dục vọng mơ hồ.
Lục Thanh Yến uống đến mức dạ dày quặn thắt, phải chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Khi anh bước ra, gương mặt tái mét, bước chân loạng choạng, cả người mềm nhũn không còn chút sức lực.
Viên Đạt chớp lấy thời cơ, nhanh chóng bước tới đỡ lấy anh. “Giám đốc Lục say quá rồi, để tôi đưa cậu ra xe.” Lão ta thấp hơn anh hẳn một cái đầu, cánh tay vòng qua eo thon của Lục Thanh Yến, bàn tay thô ráp tranh thủ sờ soạng.
“Ư…” Lục Thanh Yến mơ màng rên lên một tiếng.
Bàn tay Viên Đạt siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn, rồi trượt xuống hông, lén lút nhéo mạnh một cái vào phần thịt mềm mại. Cơ thể nhạy cảm của Lục Thanh Yến run bắn lên, tiếng rên rỉ vô thức thoát ra khỏi cổ họng nghe sao mà dâm đãng, kích thích đến lạ lùng.
+1
Viên Đạt nghe thấy âm thanh ấy mà máu nóng dồn lên não. Lão nhìn gương mặt ửng hồng đẹp đẽ gần ngay gang tấc, trong đầu nảy sinh những ý nghĩ đồi bại. Một cực phẩm thế này mà đưa được lên giường, đè dưới thân mà chơi đùa thì còn gì bằng.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận