Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn mặt trên viết một địa chỉ: 【Số 54 đường Tề Nhạc , em trai cô ở chỗ này 】

Cô hưng phấn mở to hai mắt, chạy tới đầu giường lấy di động tra địa điểm này.

Quả thực có! Cách nơi này chỉ có 30 km mà thôi, lái xe nửa giờ là có thể đến.

Đang lúc ta gấp không chờ nổi chuẩn bị đi ra ngoài , dưới lầu bỗng nhiên truyền đến tiếng xe quen thuộc, tâm tức khắc lạnh một nửa, chạy tới cửa sổ nhìn xem, quả nhiên Tạ Viễn Lâm đã trở về.

Chẳng biết qua được bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, hắn thậm chí ngay cả giày cũng chưa kịp đổi, mở cửa phòng ngủ ra , liền chất vấn.

“Vừa rồi Tô Nhạc tới?”

Cô dựa vào đầu giường, tay cầm sách ừ một tiếng, “Không gặp được anh liền đi rồi, không biết có chuyện gì.”

Hắn đi tới bên cạnh cô, nắm chặt bìa sách, trái tim thực khẩn trương mà đập nhanh , ngón tay siết chặt trở nên trắng bệch, sợ tấm card bị kẹp trong sách đã bị hắn phát hiện.

Nhưng Tạ Viễn Lâm không kiểm tra sách mà rút sách trong tay cô ném xuống đất.

Ngón tay bóp chặt cằm để cô ngẩng đầu lên, mắt cô không nhịn được liếc mắt đến quyển sách tren sàn, còn tốt đồ giấu ở bên trong chưa bị rớt ra.

“Gương mặt này còn đau không?”

Ngón tay ấn lên chỗ sưng đỏ , ánh mắt người đàn ông tối lại không rõ đang ngẫm nghĩ điều gì.

“Không…… Không đau,đã bôi thuốc rồi, tốt hơn rất nhiều.”

“Phải không? Ngày hôm qua miệng vết thương còn rỉ máu, mới đảo mắt sao miệng vết thương lại dễ dàng tốt lên nhanh như vậy được?.”

Cô khẩn trương nhấp môi, “Không quan trọng, không có việc gì, quá mấy ngày liền sẽ tốt.”

“Ánh mắt của em nói cho tôi biết, em không thích hợp, có phải có chuyện gì ở gạt tôi hay không, bảo bối?”

Trái tim đột nhiên giống như bị đạn bay nhanh bắn– phập— vào, “Cái gì?”

Hắn căng chặt mặt, tươi cười vừa rồi cũng biến mất hầu như không còn sót lại chút gì, “Em nói đi?”

Giày da màu đen đột nhiên hướng trên mặt đất đa vào quyển sách kia , trái tim như bị bóp chặt ,ngay cả hô hấp cũng thấy khó khăn, chỉ thấy hắn buông cằm cô ra, cong lưng nhặt quyển sách trên mặt đất kia lên .

Chuẩn bị hướng lên mặt cô ném qua, cô sợ tới mức vội vàng cong lưng ôm đầu, “Ô không cần! Không cần đánh em, ô ô.”

“A.”

Thanh âm cười lạnh làm cả người cô run lên, hắn mở quyển sách ra, dưới ánh mắt bất an của cô, lật từng tờ từng tờ ra kiểm tra, nhưng mà ngoài dự đoán chính là, cư nhiên cái gì cũng không có.

Cái gì…… Cũng không có.

Cô cũng ngây ngẩn cả người, vội vàng đem cảm xúc chính mình thu thập thật tốt, làm bộ sợ hãi cong lưng, ghé vào trên giường.

Tạ Viễn Lâm chau mày, “Đồ đâu? Em mẹ nó cho rằng một động tác nhỏ này có thể tránh thoát khỏi đôi mắt tôi sao! Hả?”

Góc cạnh của sách dùng sức nện ở trên đầu cô.

“Lão công, đừng đánh em, anh đang nói cái gì, em không biết gì cả! Em vẫn luôn xem sách, em thật sự không biết anh đang nhắc đến cái gì.”

Hắn lại tỉ mỉ tìm một lần nữa, ánh mắt nhìn cô cũng càng ngày không kiên nhẫn, ngón tay bóp chặt bìa sách , đột nhiên hướng lên mặt đất quăng đi, “Em tìm chết phải không? Ở dưới mí mắt tôi còn dám làm những động tác thấp hèn đ!”

“A!”

Hắn nắm tóc cô, ở trên mặt quăng hai cái tát, lực đạo không nhẹ làn da bị đánh đến đỏ lên nóng bỏng , đau đớn khóc rống lên, bắt lấy cổ tay của hắn xin tha.

“Ô, ô thật sự không có a lão công, tha cho em đi, đau quá, ngày mai em còn có tiết học a ô ô!”

Tạ Viễn Lâm buông tay thả tóc trong tay ra, cả người cô liền nằm sấp xuống giường, che lại khuôn mặt sưng đỏ mà khóc nức nở.

“Khi vết thương trên mặt còn chưa khỏi hẳn, nơi nào cũng không cho đi! Từ hôm nay trở đi em sẽ bị nhốt ở nhà , không có mệnh lệnh của tôi, em dám bước ra khỏi phòng ngủ thì nhất định phải chết!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận