Chương 11

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 11

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cả buổi chiều hôm ấy, Thư Tâm như một cái bóng mờ nhạt đi theo Tống Văn. Nàng lọt thỏm giữa những cửa hiệu xa hoa, ánh đèn rực rỡ chiếu lên những ma-nơ-canh vô hồn, và cả sự hào nhoáng đến chói mắt của Tống Văn. Mỗi khi Tống Văn quẹt thẻ, âm thanh “tít” khô khốc đó như một cái tát vô hình tát lên sự nghèo túng của Thư Tâm.
Tống Văn không nhận ra, hoặc cố tình không nhận ra. Cô ấy xoay một vòng trong chiếc váy lụa màu ngọc bích, cười rạng rỡ.
“Tâm, thấy sao? Đẹp không? Mặc cái này đi dự tiệc cuối năm của công ty chồng tớ thì còn gì bằng!”
Thư Tâm chỉ có thể mỉm cười gượng gạo. Nàng không phải ghen tị, nàng đang tự thương hại mình. Bàn tay nàng vô thức siết chặt quai túi xách đã sờn cũ.
“Đẹp lắm. Cậu mặc gì cũng đẹp.”
“Ha, cái miệng dẻo!” Tống Văn lướt qua một loạt váy, rồi bỗng khựng lại. “Ôi, cái này… hợp với cậu này.”
Đó là một chiếc váy lụa trắng muốt, kiểu dáng đơn sơ nhưng tinh xảo. Cổ tay áo phồng nhẹ, thắt eo cao. Nó thuần khiết, thanh lịch, giống như hình ảnh “Thư Tâm” mà mọi người vẫn luôn mặc định.
Trái tim Thư Tâm khẽ nhói lên. Nàng thích nó. Nhưng nàng biết, cái mác giá treo lủng lẳng trên tay áo còn đắt hơn cả tháng lương của nàng.
“Tớ… tớ không hợp màu trắng.” Nàng vội vàng từ chối.
“Cái gì mà không hợp! Da cậu trắng thế này…” Tống Văn bĩu môi, nhưng cũng không ép. “Thôi kệ, tớ cũng không thích kiểu ‘nữ sinh’ này lắm. Tớ lấy cái này!”
Cô ấy chỉ tay vào một bộ đồ lót ren đen táo bạo, mỏng tang, rồi quay sang nháy mắt với Thư Tâm, giọng thì thầm đầy ẩn ý: “Tối nay phải ‘làm thịt’ chồng tớ mới được. Dạo này anh ấy cứ như gỗ ấy, chán chết!”
Thư Tâm đỏ mặt, lảng đi chỗ khác. Nàng không biết rằng, ánh mắt vô tình của nàng khi nhìn chiếc váy trắng đã rơi hết vào tầm quan sát của một người.
Buổi tối, Lăng Thiệu trở về. Gã vừa bước vào phòng khách đã thấy ngập trong những túi hàng hiệu. Tống Văn vẫn còn đang hưng phấn, lôi hết thứ này đến thứ khác ra khoe.
“Chồng ơi, xem này! Đẹp không?”
Lăng Thiệu chỉ “ừ” hữ cho qua. Ánh mắt gã không dừng trên những bộ cánh đắt tiền, mà lặng lẽ quét qua Thư Tâm, người đang cúi đầu giả vờ xem TV. Gã nhận ra nàng đang mặc bộ đồ ngủ cũ kỹ của mình, màu sắc đã nhàn nhạt.
“À, còn cái này.” Tống Văn lôi chiếc váy trắng ra. “Ban đầu định mua cho Thư Tâm, mà cậu ấy không lấy. Em mặc thử nhé?”
Tống Văn ướm chiếc váy lên người. Làn da ngăm của cô ấy và vóc dáng khẳng khiu, gầy gò hoàn toàn không hợp với sự thuần khiết của nó. Trông cô ấy kệch cỡm như một đứa trẻ con đang mặc trộm đồ của người lớn.
“Thế nào? Đẹp không?” Tống Văn xoay một vòng, mong chờ.
Lăng Thiệu chợt tưởng tượng. Gã hình dung ra Thư Tâm trong chiếc váy này. Làn lụa trắng sẽ ôm lấy đường cong mềm mại, tôn lên làn da trắng như sữa của nàng. Cổ tay áo phồng sẽ che đi sự e ấp, nhưng thắt eo cao sẽ phô bày vòng hông quyến rũ. Gã tưởng tượng nàng sẽ lúng túng, sẽ đỏ mặt, và điều đó khiến cổ họng gã khô khốc.
“Không đẹp.” Giong gã trầm xuống, đầy vẻ phán xét. “Nó quá dài. Em mặc vào trông lùn một mẩu. Trông quê mùa.”
Tống Văn sững sờ, lập tức bĩu môi vứt chiếc váy sang một bên. “Thật sao? Mắt thẩm mỹ của anh chán thế! Em thấy nó cũng được mà. Thôi, mai em mang đi trả.”
Cô ấy không biết, Lăng Thiệu vừa nói dối. Gã không muốn Tống Văn mặc nó. Chiếc váy đó, chỉ có thể thuộc về Thư Tâm.
Tống Văn vẫn chưa từ bỏ ý định. Cô ta thu dọn đống túi, rồi lả lướt đi tới, vòng tay qua cổ Lăng Thiệu, cố tình cọ bộ ngực phẳng của mình vào tay gã.
“Chồng… Tối nay… ‘vận động’ một chút nhé? Em mới mua ‘vũ khí’ mới, đảm bảo anh thích…” Giọng cô ta nhỏ lại, đầy khêu gợi.
Lăng Thiệu đưa tay, nhưng không phải để ôm, mà là gỡ tay Tống Văn ra. Gã đứng dậy, toàn thân toát ra vẻ mệt mỏi xa cách.
“Mai anh có trận bóng quan trọng với đội trường bạn. Cần giữ sức.”
“Lại bóng bánh!” Tống Văn hậm hực. “Anh coi bóng quan trọng hơn em à?”
Gã không trả lời, chỉ liếc về phía phòng Thư Tâm, nơi cánh cửa đã khép lại từ lâu. Gã cần giữ sức, nhưng không phải cho trận bóng ngày mai. Gã đang đợi một “trận chiến” khác, một trận chiến mà gã biết chắc sẽ vắt kiệt sức lực của mình, và gã cam tâm tình nguyện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận