Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

***

Đã mười ngày nay Nam Khôn không nghe thấy giọng nói của Triển Du, có trời mới biết những ngày qua hắn đã cố nén cảm xúc thế nào, giờ phút này giọng nói ôn nhuận của Triển Du giống như một dòng suối ấm chảy qua trái tim khô cạn của hắn, trong nháy mắt làm cho tinh thân hắn chấn động: “Triển Du!”

“A Khôn.” Lúc này thật ra nỗi lòng của Triển Du cũng không bình tĩnh hơn Nam Khôn là mấy, “Hiện giờ các anh đang ở đâu?”

“Phía sau núi, đang gỡ mìn.” Nam Khôn hòa nhã nói, “Hãy nghe anh nói, nửa tiêng nữa người phụ nữ kia mới tỉnh lại, em để cho cô ta thay quần áo của em, sau khi nghe thấy tiếng súng thì để cho cô ta thay em dụ đám vệ sĩ kia đi, em nghĩ cách chạy về phía đông bắc của ngôi biệt thự, Đổng Kiêu ở bên đó chờ em.”

Oman có thể bị Đổng Kiêu thôi miên chứng tỏ nhất định Nam Khôn đã biết chuyện Triển Du mang thai.

Triển Du biết hắn tốn công tốn sức như vậy chỉ là không muốn cho cô và đứa bé chịu nguy hiểm, cũng không nói nhiều nữa, chỉ nói: “Vậy các anh cẩn thận một chút!”

“Ừm” Giọng nói của Nam Khôn ôn hòa mà kiên định: “Chờ anh.”

Tới gần giữa trưa, ngày đông nơi 10° vĩ bắc ánh nắng vẫn ấm áp.

Lúc Triển Du đi ra ngoài, bảo mẫu lại hiện ra trong phòng ngủ lần nữa.

Căn phòng kia vốn không bị giám sát nhưng lúc này không thể nghi ngờ đã bị động chân động tay.

Hai người nhanh chóng thay quần áo sau đó đợi năm phút thì trong cánh rừng phía sau núi truyền đến tiếng súng nổ.

Trong nháy mắt tất cả vệ sĩ trong biệt thự như gặp phải địch, mỗi người vào trận địa sẵn sàng đón địch, chuẩn bị cho cuộc chiến sống còn trong tương lai!

Có người phát hiện ra thình lình trong vườn hoa xuất hiện một bóng người, đang có ý đồ băng ngang qua sân golf sau đó chạy vội vào cánh rừng rậm.

Cả ngôi biệt thự chỉ có hai người phụ nữ, bảo mẫu không thể nào tự chui vào lưới địch, ngoại trừ Triển Du thì còn ai vào đây?

Trong lúc nhất thời tiếng súng nổi lên bốn phía, đạn bay tung tóe.

Vệ sĩ không dám nổ súng bắn chết Triển Du, chỉ muốn ép cô trở về.

Nhưng “Triển Du” lại không cần mạng nhanh chóng xông thẳng về phía trước, hoàn toàn không có ý ngừng lại.

Vệ sĩ không còn cách nào khác, dọn xong trận thế thật nhanh, tự phân ra thành từng cánh quân đi cách nhau 15m thẳng tiến vào rừng rậm.

Xa xa, một viên đạn mang theo sát khí vòng qua cánh rừng bay vút đến, phút chốc chui vào mắt một người trong đám vệ sĩ. Một giây sau, một tiếng kêu thê lương xuyên thấu qua rừng rậm, một tên bụm mắt phải máu me đầm đìa lảo đảo vài bước, khi bị cây mây cuốn vào chân mới ngã xuống đất. Một vệ sĩ khác còn chưa kịp xác đính phương hướng cụ thể của viên đạn thì vài tay súng bắn tỉa của Hắc Hổ đã bóp cò từ xa.

Lúc này viên đạn găm vào sọ hết tên này đến tên khác.

Đồng bọn chết thảm cũng không làm cho đám vệ sĩ sợ hãi hoặc lâm trận lùi bước, ngược lại còn kích thích dòng máu hiếu chiến trong lòng bọn chúng.

Hai con ngựa lớn xuất hiện trên cùng chiến tuyến, kết quả chỉ có một, một sống một chết.

Một trận chiến ác liệt được mở màn trong tiếng súng liên tiếp, kinh nghiệm tác chiến trường kì trong rừng núi khiến cho các anh em trong Hắc Hổ càng thêm linh mẫn hơn với những nguy hiểm chung quanh, dễ dàng tránh được những cái bẫy trong rừng. Nam Khôn cũng như một con mãnh hổ nơi rừng sâu, khi giơ súng lên bắn, khi thì hăng hái né tránh, dẫn theo Hắc Hổ tấn công mạnh vào rừng sâu yên tĩnh.

Tiếng súng chói tai hù dọa vô số chim chóc trong rừng khiến chúng bay thục mạng khắp nơi, sau khi tất cả vệ sĩ đều đuổi bắt bảo mẫu rốt cuộc Triển Du cũng tìm được cơ hội, cô chạy thoát khỏi ngôi biệt thự đã giam mình hơn một tuần lễ, đầu tiên chạy thật tốc độ sau đó thả tốc độ chậm dần.

Cách đó 100m là bến tàu có một chiếc du thuyền Anh cỡ trung đang đậu.

Dựa theo lời Nam Khôn nói với cô, giờ phút này hẳn là Đổng Kiêu đang trên thuyền chờ cô mới đúng, nhưng còn người đâu?

Cô cũng không tin trong thời khắc này mà Đổng Kiêu có thể ở trong khoang thuyền ngủ ngon lành hoặc xem TV.

Trong lòng đột nhiên dâng lên một chút nghi ngờ, Triển Du có vẻ cảnh giác, chân cũng thả chậm tốc độ.

“A Khôn” Nỗi bất an trong lòng dần lắng xuống, đột nhiên Triển Du ngừng bước, kêu to, “A Khôn, nghe thấy em đang nói không?”

Tai nghe truyền đến tiếng động ầm ĩ cùng tiếng thở của Nam Khôn: “Làm sao vậy?”

“Em đến bến tàu rồi nhưng hình như trong du thuyền không có ai cả.”

“Không thể nào, ngoại trừ Đổng Kiêu còn có thêm bốn vệ sĩ bình thường vẫn luôn đi theo anh mà.” Ở bên kia Nam Khôn ngừng lại một chút rồi như đột nhiên nhận ra được gì đó, đột ngột phát ra một tiếng gầm nhẹ, “Không xong rồi! Chạy trở về, nhanh!”

Không còn kịp rồi, hắn vừa dứt lời thì chiếc du thuyền siêu cấp bỗng nhiên vòng qua chỗ rẽ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận