Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe tiếng dòng nước chảy róc rách, Nguyên Tuấn Sách liếm lỗ tai cô, cất tiếng cười khàn khàn. Không ai có thể nghĩ tới, người có dung mạo yêu nghiệt bậc này, bản tính lại ác liệt đến thế.

“Nứớc tiểu của Hạnh Mính thật nhiều, nhất định là đã nhịn rất lâu rồi. Vì sao không sớm giải quyết một chút? Chẳng lẽ cậu đang chờ tôi tới giúp sao?”

Hạnh Mính muốn khóc, nhưng dây thanh đã bị cắt đứt, chẳng thế phát ra âm thanh, đến tiếng nước tiểu cũng trở nên đứt quãng, gian nan bài tiết ra ngoài. Khi cô khẩn trương, niệu đạo sẽ co rút lại, lúc này Hạnh Mính phải ép mình thả lỏng, để “hành sự” cho xong.

Nguyên Tuấn Sách thả cô lại giường, nhìn đến mâm cơm bên cạnh còn không động đũa một chút nào. Những món ăn này do anh tự tay làm hết hai tiếng mới làm ra món canh xương sườn này, còn có một bát cơm từng hạt gạo to tròn trắng sáng.

“Không hợp khẩu vị sao?” Nguyên Tuấn Sách cầm lấy đôi đũa, cho một ít thức ăn vào trong miệng nhấm nháp.

Đáng tiếc anh không cảm nhận được hương vị, nhưng rõ ràng anh đã làm dựa theo công thức ghi trên sách. Thời gian này anh đã đọc rất nhiều thực đơn, mỗi lần cho gia vị đều phải chính xác đến từng tí một, hình dạng xương sườn cắt ra cũng phải bằng chằn chặn, không thể không đồng bộ.

Hạnh Mính bọc chăn xoay người, xoay lưng về phía anh.

Nguyên Tuấn Sách đã biết, anh ném đôi đũa xuống: “Hạnh Mính luôn thích dùng mấy chuyện nhỏ này để phản kháng tôi nhỉ? Thật không nghe lời.”

Anh nhẹ giọng trách cứ, ngữ khí nghe có vẻ rất bình đạm.

Nhưng chân lại đi đến trước tủ quần áo, Nguyên Tuấn Sách lấy ra một cái đai lưng màu đen, vốn lúc trước mua nó để phối với quần áo. Trên thắt lưng còn có không ít xích sắt, vài vật trang trí linh tinh vụn vặt, tiếng xích sắt va vào nhau, vang lên tiếng động thanh thúy.

Hạnh Mính thầm kêu không ổn.

Nguyên Tuấn Sách xoay người, một đầu của chiếc thắt lưng bị kéo lê trên mặt đất. Anh không nhanh không chậm nhấc chân đi tới.

“Tôi có nghe nói, nhân loại thích dùng phương pháp này để răn dạy những đứa trẻ không nghe lời. Nghe nói, nếu dùng cách này, lần sau những đứa trẻ đó sẽ không tái phạm nữa, cho nên dùng phương thức này để dạy dỗ Hạnh Mính, có lẽ cũng sẽ hữu dụng đi.”

Anh giơ chiếc thắt lưng treo đầy dây xích bàng bạc lên, thiếu nữ đang bọc chăn trốn trên giường lập tức hoảng loạn, bò lung tung. Lúc Hạnh Mính ngã xuống đất, vẫn không quên lôi thêm cái chăn, bọc kín bản thân lại.

Những động tác này không tạo thành bất kỳ uy hiếp gì với Nguyên Tuấn Sách, lại Nguyên Tuấn Sách coi là hành vi phản kháng.

“Không cần phản kháng tôi. Hạnh Mính phản kháng một lần, tôi sẽ đánh Hạnh Mính một lần.” Nói xong, ngọn gió quỷ quái từ đâu xuất hiện xốc phăng chiếc chăn bông dày nặng trên người Hạnh Mính, cánh tay mạnh mẽ múa may, chiếc thắt lưng cứ bay cao rồi lại hạ xuống!

Hồ Anh Tài bị đuổi ra khỏi căn biệt thự đến nay đã được ba ngày, hai người đều ở tạm trong căn phòng Lộ Điệp thuê lúc trước.

Bởi vì căn phòng này đã khất nợ tiền thuê nhà một khoảng thời gian dài, cho nên khi anh ta vừa tới nơi này, một người đàn ông trung niên tự xưng chủ nhà đã tới đá cửa, mồm miệng chẳng phun ra được mấy câu sạch sẽ tử tế, lớn tiếng thét to yêu cầu bọn họ đưa tiền.

“Tao thấy mày là học sinh, nhìn mặt mũi có vẻ ngoan ngoãn mới cho mày thuê nhà! Nếu mày đã trở về phòng trọ thì còn không mau đóng hết tiền thuê đã nợ đi! Tao nói cho mày biết, gian phòng này đã có người khác muốn thuê, hôm nay mày còn không trả tiền, thì tao sẽ bán hết các vật dụng của mày!”

Khu nhà Lộ Điệp thuê phòng là một căn chung cư mười mấy tầng, mỗi một tầng đều có mười mấy gian phòng, bố cục như nhau. Cách âm ở nơi này cực kỳ kém, đã có vài người nghe thấy tiếng nên nhìn qua mắt mèo hóng chuyện.

Cửa phòng mở ra, một người đàn ông tướng mạo ưu nhã, mái tóc màu nâu để dài, mặc áo sơ mi trắng phối quần âu đen, vòng eo mảnh khảnh có thể túm gọn bằng một tay, đôi mắt hồ ly câu hồn nhiếp phách.

Cho dù gã chủ nhà có là trái thẳng cũng nhìn anh ta đến ngây ngốc.

Gã chủ nhà ngẩng đầu, tỉ mỉ kiểm tra đối chiếu số nhà một lượt, mấy câu chất vấn đã dâng đến miệng còn chưa kịp phát ra, trong lòng ngực đã bị nhét một xấp tiền mặt thật dày.

“Đủ rồi chứ?” Giọng Hồ Anh Tài vừa mỏng vừa lạnh.

“Đủ, đủ rồi, nhiều như vậy……”

“Đủ rồi thì đừng có tiếp tục đến phiền tôi. Sau này, tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.” Hồ Anh Tài cười tủm tỉm mà nói, tròng mắt màu nâu vàng ánh lên vẻ nguy hiểm xảo trá. Cho dù dung mạo của anh ta có mê người hơn nữa, cũng không địch lại được nụ cười lạnh mang theo sát ý khiếp người kia.

Gã chủ nhà gật gật đầu, cánh cửa phòng trước “Bang” một tiếng, đóng sầm lại. Làn gió phát ra từ động tác đó thổi thẳng vào mặt gã, khiến gã sợ suýt tè ra quần.

Hồ Anh Tài lấy thuốc mỡ mua được trong bệnh viện thú cưng, tiếp tục thoa thuốc cho bé mèo trắng.

Mèo trắng nhu thuận ghé lên trên đùi anh ta, không có bất kỳ hành động phản kháng nào. Dáng vẻ ngoan ngoãn hoàn toàn tương phản với lúc bình thường.

Hồ Anh Tài bôi thuốc mỡ lên đầu ngón tay, động tác nhẹ nhàng xoa thuốc mỡ lên mặt ngoài vết thương, vuốt ve từ từ lan rộng, hỏi Lộ Điệp: “Em không có nguồn kinh tế riêng sao?”

“Tôi chỉ là một con mèo con tay không tấc sắt, sau khi biến thành người cũng chỉ là một học sinh cấp ba, lấy đâu ra nguồn kinh tế riêng?”

“Vậy lúc trước em trả tiền thuê cho gian phòng này kiểu gì?”

Đôi mắt xanh lam xinh đẹp mở ra, không chút hổ thẹn mà nói: “Lúc biến thành mèo, tôi sẽ đi đến một nhà bất kì trộm ít tiền tiêu. Nhưng mà gần đây tình hình không tốt lắm, loài người hay dùng di động để trả tiền, nên không thể kiếm được nhiều tiền như năm trước.”

Mèo trắng giống như một tay già đời kế về kế hoạch gây dựng sự nghiệp, thở ngắn than dài.

“Em thật là, dại dột không có thuốc nào cứu được. Quả nhiên, loài mèo đúng là loài sinh vật lười nhác. Chỉ cần em chịu học một chút phương pháp kiếm tiền của nhân loại, cho dù biến thành mèo cũng có rất nhiều chỗ tốt.”

“Nói ví dụ coi.”

Hồ Anh Tài híp mắt: “Ví dụ như đi nghe lén một vài bí mật của các nhân vật có uy tín danh dự, sau đó dùng thứ đó uy hiếp tống tiền chuộc của bọn họ.”

Mèo trắng trợn to mắt, bị một câu của Hồ Anh Tài đánh thức cơn mê.

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, anh còn ác độc hơn tôi.”

“Em thì biết cái gì, cái này gọi là trí tuệ.”

Bôi thuốc xong, mèo trắng xoa xoa cái bụng, lật bụng nằm ngửa trong lòng ngực anh ta, móng vuốt phấn nộn vuốt vuốt cái bụng xẹp lép của mình nói: “Tôi đói bụng.”

Hồ Anh Tài móc móc túi tiền, trong túi chỉ còn mấy tờ tiền mặt, vừa rồi nhất thời thích thể hiện, không tính toán kĩ càng.

“Chút tiền ấy chỉ đủ mua thức ăn mèo trong năm ngày cho em.”

“Ai muốn ăn thức ăn cho mèo! Thứ đồ kia chó cũng không thèm ăn! Tôi muốn ăn thịt! Ăn cá! Tốt nhất là anh nấu chín chúng rồi đút cho tui.”

“Vậy thì xong rồi, số tiền này của chúng ta có khả năng không chống trụ nổi ba ngày.”

Đúng như Hồ Anh Tài dự đoán, hai người ăn no nê trong ba ngày, mắt thấy mấy ngày tiếp theo phải để bụng đói, Hồ Anh Tài không thể không trở về tìm Nguyên Tuấn Sách.

Bình luận (0)

Để lại bình luận