Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trước mắt, trước mắt lực lượng giáo viên không đủ, còn không có giáo viên âm nhạc chuyên môn…”

“Nhưng em nghe được tiếng đàn dương cầm.”
Giọng nói của Cố Ninh tựa hồ vĩnh viễn bình tĩnh như nước, nhưng ẩn sâu dưới mặt nước yên lặng lại ẩn chứa vô số dòng nước ngầm.

“Xế chiều hôm nay?”
Cô giáo nuốt nước miếng, sửng sốt một lát đột nhiên phản ứng lại,
“À, em nói cô gái chơi đàn dương cầm kia hả? cô ấy tên là Nhậm Sơ Tuyết, cũng là học sinh của trường các em, mới năm nhất.

Hình như là thành viên của câu lạc bộ công ích nào đó thì phải?Trước đây chủ tịch câu lạc bộ và trường chúng tôi có vài lần hoạt động chung, nhưng dần dần mọi người không còn đến nữa…”
Vừa nói, nữ giáo viên vừa xoa cằm, giọng nói của cô có chút cảm động:
“Vốn câu lạc bộ kia đã hứa hôm nay sẽ tới đây, có thể là thấy mưa quá lớn nên không tới…

Thật khó cho cô bé đó, một mình lẻ loi chạy tới, dầm mưa cả người, tôi nói để cô ấy tắm rửa ở ký túc xá của tôi trước, cô ấy nói không, khăng khăng bảo rằng bọn nhỏ đang chờ cô ấy, vì vậy dù cho cả người ướt sũng vẫn nhanh chóng đi qua đó, rất cố chấp nha…”
Cố Ngưng nghe mà không nói một lời nào cả.

Qua hai tuần, Cố Ngưng nhận lấy được một chiếc túi xách màu hồng từ tay cô giáo, bên trong chứa áo khoác và hộp bánh bích quy cùng với một tấm thiệp nhỏ, chữ viết trên tấm thiệp tròn trịa, rất đáng yêu.

“Cám ơn áo khoác của bạn, bánh bích quy là do tôi tự nướng, hy vọng bạn không ghét bỏ.”
Cuối cùng còn vẽ một khuôn mặt tươi cười đáng yêu.

“Cô Cố, cô bé kia nói là không biết người tốt bụng nào cho mình áo khoác cả?

Là cô sao — hình như trông cô rất vui vẻ?”
Cô giáo không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, mở miệng hỏi.

Một hồi lâu Cố Ngưng mới lấy lại được tinh thần, cô che giấu cảm xúc của mình và ho nhẹ một tiếng,
“Có sao?

Có thể cô nhìn lầm rồi.”
Giọng điệu của cô ấy nhàn nhạt.

Chỉ là đôi tai đỏ hoe đã bán đứng cô ấy. Đêm đó, bạn cùng phòng Đường Trân Trân đam mê đồ ngọt gần như vận dụng tất cả thủ đoạn dụ dỗ lẫn ép buộc, cũng không thể cướp được nửa cái bánh bích quy nhỏ từ trong tay hoa khôi của trường đại học, Cố đại hào phóng.

Cũng bởi vậy bạn học Đường Trân Trân vô cùng đau đớn lòng đầy căm phẫn điên cuồng đăng bài viết lên trên diễn đàn trường đại học Z:
“Là ai nói hoa khôi trường đại học Z ghét nhất mấy món điểm tâm ngọt vậy hả?

Cậu mau đứng ra đây cho tôi, tôi sẽ, tôi sẽ nói cho cậu biết hôm nay cô ấy vô nhân tính và kinh khủng như thế nào khi đứng ở trước mặt ba người trong ký túc xá ăn sạch hết cả một bịch bánh bích quy lớn ngọt ngào.

Bánh quy đã bị ăn hết sạch không còn cái nào hết!!!”
Đương nhiên, đây đều là chuyện tầm phào, tạm thời không nói tới.

Tần suất Cố Ngưng đến trường giáo dục đặc biệt càng ngày càng nhiều. Đôi khi cô ấy có thể đứng ngoài cửa và lắng nghe một lúc, đôi khi cô ấy quá bận rộn với công việc bên trường để lắng nghe.

Nhưng cũng may, vào thời điểm sắp kết thúc một ngày, cô đều có thể từ khe hở giữa nắp đàn dương cầm và đàn dương cầm tìm được một phong thư cất giấu. Đối phương luôn mở đầu bằng
“Người xa lạ thân mến”
, mỗi lần Cố Ngưng nhìn thấy, đều có loại xúc động muốn gấp bức thư lại, chỉ lộ ra ba chữ đầu.

Nhưng ngay sau đó, cô ấy lại vì suy nghĩ của mình mà cảm thấy có chút đỏ mặt.

Thật ngây thơ.

Cô gái kể lại từng câu chuyện hoang mang và vụn vặt trong cuộc sống khi mới lên đại học, từng chút từng chút một, Cố Ngưng gần như có thể nhìn thấy đôi mắt hồ ly của đối phương sáng lấp lánh nhìn mình qua giấy viết thư, toàn tâm toàn ý tin tưởng được viết hết trên vẻ mặt của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận