Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

《 Ba bài tiểu luận về lí thuyết tình dục 》 (1)
Tác giả: Freud
Trang 31 viết:
Trong lúc quan hệ, gây ra đau đớn cho bạn tình có thể khiến người thi bạo có được cảm giác sung sướng, đồng thời người phải chịu đau đớn khi đến một mức nào đó cũng có thể đủ để chuyển thành cảm giác hưởng thụ và mang đến khoái cảm.
Một người cuồng ngược đãi thường thường cũng đồng thời là một người cuồng chịu ngược.
(1): Ba bài tiểu luận về lí thuyết tình dục là một tác phẩm được sáng tác năm 1905 của Sigmund Freud, người sáng lập phân tâm học. Trong đó tác giả phát triển lý thuyết của mình về tình dục, trong đó đặc biệt là mối liên hệ của nó với thời thơ ấu.
Các bạn có thể tìm đọc thêm tại Wikipedia
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
_____________________________________
Minh Nguyệt giao tiền sinh hoạt tháng sáu cho Minh Bạch, lại nói thêm vài lời hỏi thăm không nóng không lạnh, vẫn là mấy câu hỏi thông thường quen thuộc, phần lớn quay chung quanh chi phí ăn mặc và thành tích học tập.
Dù sao hiện tại bà cũng có một gia đình khác, trước kia Minh Nguyệt thỉnh thoảng còn nhầm lẫn, cho rằng Minh Bạch là Cố Ẩn sống lại, cho nên mới qua thăm, rửa tay làm cơm chiều cho anh. Chứ bình thường bà chỉ đưa tiền, hỏi han một vài câu vô thưởng vô phạt, tùy tiện hoàn thiện trách nhiệm của một người làm mẹ mà thôi.
Còn Minh Bạch sống trong cảnh bị xem nhẹ như vậy, từ sớm đã thuần thục chuyện bếp núc.
Trước kia, Minh Nguyệt quen thân với Lý Anh, nhờ Lý Anh dẫn dắt nên mới thích nhảy quảng trường, sau đó Minh Nguyệt lại cảm thấy bản thân đã là phu nhân cao quý, phải thoát khỏi cái con người bần cùng khốn khổ trước kia. Minh Nguyệt cảm thấy thân phận hiện tại của bà không thích hợp để đi tham dự cái loại hình giải trí lớn chúng đầy tục khí này, vì thế vào năm Minh Bạch lên lớp 11, bà không còn đi nhảy nữa, cũng không duy trì liên hệ với Lý Anh.
Minh Nguyệt tái giá với một người đàn ông họ Cam, trong tay người đàn ông này có cổ phần của mười mấy cái trung tâm thương mại lớn. Sau khi người vợ đầu tiên mất, ông ấy muốn tìm một người phụ nữ để lấp đầy khoảng trống tâm lý, muốn khi về nhà có người tri kỷ chuẩn bị cơm canh nóng hổi, cho nên ông ấy mới coi trọng Minh Nguyệt vừa cần mẫn lại vừa xinh đẹp.
Người đàn ông đó mua cho bà một căn phòng, mỗi tháng sẽ cho bà một khoản tiền sinh hoạt cực kỳ phong phú, hoàn toàn không quan tâm đến chuyện bà sử dụng chỗ tiền đó thế nào. Minh Nguyệt dựa vào số tiền đó, thực hiện trách nhiệm nuôi nấng của một người mẹ theo như pháp luật quy định. Cố Ẩn không còn, bà mới dần nhớ ra, Minh Bạch cũng là con trai của bà, vì thế mới dần quan tâm việc học và sinh hoạt của thiếu niên.
Minh Nguyệt gọi anh là Minh Bạch, chứ không chịu gọi cái tên Cố Thâm của anh.
Bà đi vào phòng ngủ.
“Sắp phải thi lớn học rồi. Con cố gắng thi thật tốt, mẹ vẫn sẽ chu cấp tiền cho con học lớn học.”
“Ừm.”
“Quần áo đủ mặc không? Có muốn mẹ mua thêm cho con một ít không?” Minh Nguyệt mở tủ quần áo của Minh Bạch ra nhìn. Trong đó chỉ có vài bộ trang phục hè lẻ loi.
“Không cần, con toàn mặc đồng phục thôi.” Đối với sự ân cần của Minh Nguyệt, Minh Bạch hoàn toàn không cảm động, chỉ thấy phiền phức.
“Giày thì sao? Mẹ thấy con cũng chỉ có mấy đôi giày. Để mẹ mua cho con một đôi mới tốt hơn nhé.”
“Không cần.”
“Minh Bạch, mẹ là mẹ con.” Minh Nguyệt cũng nổi giận, bực bội với thái độ dửng dưng của anh: “Mẹ cho con ăn, cho con mặc là sai rồi hả? Cái này không cần, cái kia cũng không cần, vậy tiền sinh hoạt con có cần hay không? Bây giờ, tiền đóng học tiền sinh hoạt của con tất cả đều là do mẹ trả. Nếu con không muốn tiếp tục đi học, mẹ có thể lập tức đến trường làm thủ tục thôi học giúp con.”
Minh Bạch nhẹ nhàng nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở ra, lông mi hơi rũ.
“Con muốn mua một cái quần.”
Minh Nguyệt nghe xong thở dài, đóng tủ quần áo lại, đưa lưng về phía anh: “Minh Bạch, những lời mẹ vừa nói chỉ là lời nói trong lúc tức giận thôi.”
“Vâng.” Anh tỏ vẻ đã biết.
Minh Nguyệt không nói nữa, nhìn thời gian trên di động, đã đến lúc bà cần phải trở về. Ba đi thẳng ra huyền quan, đổi giày, khoác túi trên khuỷu tay, trước khi đóng cửa đột nhiên nhớ ra một chuyện, xoay người nói với anh.
“Ngày mai Cam Noãn sẽ chuyển trường đến trường học của con. Ông ấy không muốn để con bé ở trong ký túc xá trong trường nên đã thuê một phòng trọ ở gần đây. Ông ấy nhờ con chăm sóc con bé một chút.”
“Vâng.” Anh đã biết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận