Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh chỉ biết bắt nạt em thôi.” Cô mắng, “Người đâu mà trí trá!”

Người đàn ông cụp mắt, lướt qua thân trên lõa lồ của cô, cặp gò bồng đảo mượt mà trắng nõn đứng thẳng kiêu hãnh, đỉnh đồi đỏ thắm mê người, anh trông mà thèm, nuốt nước bọt, “Anh đâu có lừa em?”

Cô vặn vẹo vòng eo, có phản kháng, “Em nghe được hết rồi… Chị đó nói, anh từng ôm chị ấy.”

Anh thong dong hỏi: “Bởi vì việc này à?” Vừa nói, anh vừa đứng dậy đột ngột, bế bổng cô lên. Người con gái kinh hoàng quặp chặt eo anh, tay quàng quanh cổ, “Anh làm gì đấy?”

Người đàn ông chẳng nói chẳng rằng, rảo bước lại gần cửa, khóa cái “xoạch”.

“Cho em đáp án.” Anh nói.

Người con gái bị anh đặt lên sô-pha mềm mại, anh nâng người cởi áo, lộ ra vòm ngực, từng thớ cơ rắn rỏi lọt vào mắt cô, khiến miệng lưỡi cô khô khốc, dưới thân lại trở nên bất thường.

Giữa lúc cô ngây ngẩn, vật nóng như gang đè lên cửa mình hơi sưng, cọ qua cọ lại, mài mòn tâm trí.

Cô khó nhịn cắn môi, “Ư…”

Người đàn ông đè xuống, mút mạnh vành tai như trân châu của cô, người con gái thở gấp, lửa giận cũng mất tăm phân nửa, hơi thở nóng bỏng của anh quá khiêu gợi, phả qua tai cô âm ấm.

Một tay anh bóp chặt vòng eo cô, dương vật thô dài đâm sâu vào, bên trong nóng hổi khăng khít, vật đàn ông như chìm trong dòng nước nóng, bị vô số cái miệng nhỏ mút chặt không buông.

Anh vuột rên trầm thấp, như giành được sự sung sướng cực hạn.

“Đúng là anh đã từng ôm cô ấy thật.” Anh bắt đầu thong thả chuyển động vòng eo, ngẩng đầu nhìn vào mắt cô, chăm chú mà tha thiết, “Nhưng anh chỉ từng ân ái với mình em thôi.”

Người con gái ôm chặt tấm lưng anh, rên rỉ đón nhận tần suất ra vào thung dung, miệng lại hẹp hòi lẩm bẩm: “Vậy cũng… ưm… a… không được…”

Người đàn ông dừng lại, khẽ cắn lên chóp mũi cô, chợt thúc mạnh vào sâu trong nơi ướt mềm, hài lòng nghe tiếng cô rên rỉ ngây ngất.

Không để cô có thời gian thích ứng, anh gập cặp chân trắng nõn trước ngực, tạo thành tư thế nghênh đón, dương vật cương to giã tới tấp vào điểm nhạy cảm nằm bên trong.

“Chuyện từ năm nào rồi cũng muốn ghen? Hửm?”

Mỗi một chữ là một cú thúc mạnh, nện cho vòng eo cô ê ẩm.

Đôi mắt anh hằn tia máu, như muốn gặm sạch sành sanh cô.

Chẳng mấy khi cô còn dư sức cãi lại: “Ưm… Đúng đấy…”

Anh nhếch môi cười, lật người cô lại, để cô quỳ đưa lưng về phía mình, tay đè eo cô xuống, đỡ vật nóng bỏng, hung ác khoan vào từng chút một, nhoài người liếm lên cái gáy nhẵn nhụi của cô.

“Lúc anh học lớp mười, Anh Đào chỉ mới sáu tuổi thôi.” Giọng anh trầm thấp, lại dịu dàng tột độ, “Nói anh nghe, muốn anh làm gì em nào?”

Làm tình từ đằng sau vào sâu đến đáng sợ, anh dập tàn nhẫn như muốn giã nát cơ thể cô, hai tay cô chống lên lưng sô-pha, váng vất vì trận vùi dập tới từ sau lưng, nghẹn ngào nức nở, ngoài rên rỉ yêu kiều và thở gấp thì chẳng phát ra nổi một chữ hoàn chỉnh nào.

Anh luồn tay ra trước ngực cô, bóp chặt hai bầu ngực đang nảy tưng bừng, khi siết mạnh, khi ve vuốt, ngón trỏ tỉ mẩn ma sát đỉnh ngực, cảm giác vừa đau vừa ngứa lan tỏa khắp toàn thân, ê ẩm tận xương cốt.

Cuối cùng, cô bật khóc thành tiếng, “—— Thầy.”

“Anh hối hận.” Anh liếm cổ cô, thở hổn hển, “Đáng ra anh nên nuôi em từ hai năm trước.”

“Hả?” Cô mơ màng lên tiếng.

“Đợi bao giờ em trưởng thành…” Giọng anh nghẹn ngào tột cùng, “… thì yêu chết em như bây giờ.”

Tô Anh ngoảnh đầu, bị anh thuận khóa môi, mọi nghi hoặc tan vào giữa răng môi quấn quýt, cô từ từ khép mắt, để mặc anh đốt lửa bừa bãi trên người mình, điên cuồng chiếm đoạt.

Một tiếng sau, sự yên tĩnh thường ngày cuối cùng cũng về lại trong căn phòng.

Người con gái bị vùi dập mệt mỏi nằm oặt trong lòng Tống Đĩnh Ngôn, đắp áo sơ-mi của anh trên người, vùi đầu cạnh cổ anh thở yếu ớt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận