Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Người dân trong thôn còn rất sốt sắn nói đó là một bé trai, vừa mới sinh được hai ngày.
Anh không kìm được mà tiếp lời: “Con tôi sinh ngày hôm qua, là con gái.”
Khi anh nói điều này, tất cả chỉ là trong tiềm thức, đúng là lên chức cha có khác mà, miệng lúc nào cũng nhắc con.
Những cán bộ đi cùng anh nghe anh nói rằng mới sinh ngày hôm qua, họ đã nhìn nhau.
Không biết có phải do trước đó tặng tã bỉm tặng không đúng, nên giờ hôm qua đã sinh rồi mà cũng không nói với họ, cũng không đăng lên khoảnh khắc, họ cũng không biết đã sinh rồi, để mà còn chúc mừng sớm nhất.
Khoảnh khắc trên dòng thời gian của Giang Ngộ quả thực không phải là của người thường, không thể muốn đăng gì thì đăng, lần trước những người này biết Lục Chi mang thai liền gửi nhiều thứ như vậy, vì vậy anh sợ họ biết đã sinh vào hôm qua, nói không chừng lại tặng gì nữa tất nhiên không thể nói ra.
Anh không nói ra, nhưng vừa rồi họ cũng đã biết.
Khi bọn họ chuẩn bị quay lại sau khi giải quyết xong, các cán bộ với vẻ mặt tiếc nuối và hỏi anh: “Giang phó giám đốc sở, sao anh không nói là bà Giang đã sinh, mà còn sinh bé gái, bé gái là chiếc áo ấm, rất tốt và biết quan tâm. ”
“Đúng vậy, lần trước bà vợ tôi có hỏi, cứ nghĩ là phải thêm một khoảng thời gian, không ngờ bây giờ sinh rồi, sinh thường hay sinh mổ?”
Giang Ngộ đã làm cha, nghe những lời này, vẻ mặt tuej nhiên trở nên dịu dàng mềm mại, “Sinh thường, nửa đêm hôm qua đột ngột sinh, tôi bận đến mức tối mặt tối mày quên thông báo các anh, là chiếc áo ấm khá tốt, tôi và vợ đều thích con gái. ”
Anh khá tự hào khi nói điều này, mọi người mỉm cười và lần lượt chúc mừng anh, sau khi lên chức cha, anh cảm thấy khác hẳn, anh không thể tả được đã khác chỗ nào, nhưng nó đã thay đổi rất nhiều.

Lục Chi nằm xuống ngay sau khi đứng không được bao lâu, cô cảm giác mình nhão như bùn đất, vẫn là cảm thấy cơ thể yếu ớt.
Chỉ là em bé nhà cô ăn rất giỏi, một ngày phải ăn mấy cử, buổi sáng sữa của cô được Giang Ngộ uống rất nhiều, khi con đói vào buổi chiều, thì cô cứ cho bú, số lần đứa bé đói thật nhiều, khóc mãi, và cô cứ cho bú.
Cũng may đứa bé chỉ khóc vì đói, cũng không có bú nhiều, bú mấy ngụm liền nghỉ tiếp tục đi ngủ, bằng không bị Giang Ngộ uống nhiều như vậy, Lục Chi thật sự lo lắng sữa đã bị Giang Ngộ uống hết và đứa trẻ bé không uống đủ.
Thực sự không thể như câu đó, khổ con, cũng không thể để khổ quê nhà.
Đến chiều mẹ cô lại mang súp giò heo đến, mẹ cô nói rằng súp giò heo này ăn được thì cứ ăn hàng ngày là tốt nhất.
Lục Chi thấy giò heo này rất nhiều collagen, cô lo lắng không biết sau một tháng mình sẽ béo lên tầm nào.
Mẹ cô còn nói với cô: “Con muốn béo hay con muốn con gái con suy dinh dưỡng?”
Lời này khiến Lục Chi nói gì cũng không được, mẹ nào muốn con mình suy dinh dưỡng chứ, nên cứ uống.
Uống không được bao lâu, sữa lại dâng lên, tác dụng của súp giờ heo thật là tốt.
Lục Chi cho đứa bé bú sữa, nghĩ đến điều gì đó, liền gửi tin nhắn cho Giang Ngộ: [Em đã cho con gái anh bú không dưới mười lần một ngày, em nghĩ giờ em không khác gì con bò sữa!]
Giang Ngộ ở bên kia bị cô chọc cười và nói rằng sẽ sang đó sau khi tan sở.

Giang Ngộ trở về tắm rửa sau khi tan sở, thay quần áo rồi đến bệnh viện.
Lục Chi vừa ăn no nằm ở trên giường, thấy Giang Ngộ trở lại, Giang Ngộ lập tức đi tới gần hỏi cô: “Cơ thể của em hôm nay thế nào?”
Lục Chi phát hiện mình sau khi sinh rất mỏng manh, vừa nhìn thấy Giang Ngộ, liền vô thức muốn ôm lấy anh.
Bây giờ ôm anh cô thấy mình rất mềm mỏng, cô đang ôm Giang Ngộ, Giang Ngộ muốn hôn cô, Lục Chi thấy anh sắp tới gần liền không muốn cho anh hôn.
Che mặt nói: “Người em hôi quá, còn chưa rửa mặt nên không được hôn.”
Giang Ngộ nghe vậy cũng không làm gì, nhịn không được hôn lên môi cô.
Khiến cho Lục Chi cảm thấy xấu hổ chết được, anh đã đi ôm đứa bé sau khi hôn Lục Chi.
Không còn vụng về như ngày hôm qua, hôm nay bế đứa trẻ trên tay vẫn còn khá ra dáng, lúc này đứa trẻ đã mở mắt và nhìn anh.
Lục Chi thích những đứa bé có đôi mắt to, may mắn thay, đứa bé của họ có đôi mắt to tròn.
Giang Ngộ cũng rất thích, con gái nhà mình dù nhìn thế nào cũng thấy đẹp.
Giang Ngộ không nhịn được hôn lên khuôn mặt của đứa bé, mềm nhũn, không nhịn được muốn hôn.
Con của mình muốn hôn sao cũng được.
Anh hôn một lúc và đứa bé cứ nhìn anh chằm chằm.
Đêm nay Giang Ngộ vẫn ở lại đây, Lục Chi lo lắng anh sẽ không chịu nổi, sáng sớm đi làm, cả ngày đi làm còn phải chăm sóc cô, nhưng Lục Chi phải ở đây một tuần mới đi về được, Giang Ngộ có lẽ sẽ ở bên cô một tuần.
Giang Ngộ bị đuổi cũng không chịu về, ban đêm anh cứ phải bên cạnh, anh không làm phiền các bà mẹ hai bên, con gái và vợ của mình tự mình chăm sóc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận