Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Phi Bạch rít một hơi thuốc, chờ anh ấy nói xong, mới ung dung trả lời: “Vậy anh cứ coi như em mê muội đi.”

Thẩm Viêm bị sặc khói, trợn tròn cả mắt.

Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Phi Bạch thật nghi ngờ liệu Tạ U U có biết dùng cổ độc hay không, giống như dân tộc Miêu trong truyền thuyết Vân Nam vậy, không thì sao anh lại lún sâu thế chứ.

Thẩm Phi Bạch nhìn người trong ảnh, tàn thuốc trong tay rơi lên ảnh, cháy xém một góc, cũng cháy trái tim anh, đốt nóng hừng hực.

Trẻ tuổi?

Anh già rồi sao?

Thật ra ba mươi mấy tuổi không hề già, nhưng so với người mười mấy hai mươi tuổi, đúng là anh đã già rồi.

Trong đầu Thẩm Phi Bạch hiện lên gương mặt trẻ tuổi của Tạ U U.

Cảm giác tới là tới, thích là thích, anh rung động, đây là sự thật. Có thể sẽ khiến rất nhiều cảm thấy thất vọng, hoặc là ngạc nhiên, vì chuyện này không giống với anh lắm.

Thẩm Viêm thấy anh nhìn chằm chằm tấm ảnh, còn nói: “Anh cũng không biết dây thần kinh nào không đúng nữa. Đã hơn bốn mươi rồi, không còn nhỏ nữa, giờ lại bắt đầu học theo con oắt nhà họ Hà, muốn làm kẻ si tình sao? Em nghĩ lại xem có hoang đường không? Người xưa đã nói rồi, tuổi nào làm việc nấy. Hơn nữa, quá khứ của Tạ U U, anh biết em còn điều tra rõ ràng hơn anh nữa. Anh chỉ là thấy em càng lún càng sâu, qua đây nhắc em một câu thôi. Sao nữ trong giới giải trí, có ai tốt đâu? Cô ta có thể yêu đương với người như Dịch Trạm, đến giờ vẫn còn dây dưa, chứng minh hai người đó là một loại người, em nên biết đạo lý này. Kết cục của cô Hà, một ngày nào đó cũng là kết cục của em.”

Thẩm Phi Bạch trả lời: “Có thể hay không, trong lòng em rõ ràng.”

Giọng anh ung dung lại chắc chắn. Anh có thể khẳng định tình cảm của Tạ U U dành cho mình là thế nào.

Thẩm Viêm cũng biết, trước nay Thẩm Phi Bạch luôn như vậy. Bất kể là đối với người hay là đối với chuyện, đều thích cảm giác nắm bắt trong tay. Có lẽ đây chính là kẻ đứng trên, không giống lính như anh ấy, tương đối cẩu thả.

Nhưng Thẩm Phi Bạch nói như vậy, Thẩm Viêm lại cảm thấy trái ý, rất muốn phản đối anh, muốn thấy anh không đáp lại được, bị mình chọc vào chỗ đau.

“Hừ, đúng là đầu óc mê muội, nếu sau này em bị con bé đó gài bẫy còn bị ruồng bỏ, xem anh cười nhạo anh thế nào, ông nội mắng em thế nào. Em cũng biết tính ông không tốt đó.”

Nói xong, Thẩm Viêm liếc mắt nhìn Thẩm Phi Bạch, thấy mặt đối phương không có biểu hiện gì.

Hiển nhiên, anh ấy không đạt được mục đích của mình.

Dừng lại một lát, giọng Thẩm Viêm hòa hoãn hơn nhiều, anh ấy dặn đi dặn lại: “Con bé kia lăn lộn trong giới giải trí cũng chỉ được cái mặt thôi, ngoài mặt ra, cô ta còn cái gì thay thế sao? Anh không tin em lại là người đàn ông nông cạn như vậy. Cho dù em không muốn sống với Tô Đình nữa, những người đẹp, nhân phẩm tốt khác, có ai em muốn chọn mà không được đâu?”

Thẩm Phi Bạch không nghe Thẩm Viêm nói, rũ mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.

Thẩm Viêm thầm hận, nếu như nói trước hôm nay, anh ấy còn tưởng rằng Thẩm Phi Bạch chỉ hơi thích con bé kia thôi, nhưng anh lại nói câu đó, “anh xem như em mê muội đi”, khiến anh ấy giật mình, trong lòng rung lên một hồi chuông cảnh báo.

Hôm nay dù Thẩm Phi Bạch nói muốn cưới con bé kia, anh ấy cũng tin.

Lớn như vậy, trước nay anh ấy chưa từng thấy Thẩm Phi Bạch như vậy, nên cũng không biết anh cũng có tiềm chất đa tình như vậy. Vậy sao trước kia anh lại vô tình với Tô Đình thế chứ? Cô ta đã sinh cho anh một đứa con, còn là bạn thanh mai trúc mã, tình cảm như vậy, người khác không so được mới đúng chứ?

Hay là Thẩm Phi Bạch chỉ thích chơi trò kim chủ với tình nhân? Chỉ thích loại tình cảm không đơn thuần như vậy không?

Thẩm Viêm bắt đầu tận tình khuyên bảo: “Em đừng quên, hai người ở bên nhau thế nào, cũng chỉ là giao dịch tiền bạc mà thôi. Tình cảm như vậy, dù có bắt đầu, sao có thể kéo dài? Lúc trước cô ta coi trọng tiền và quyền của em, căn bản không cần nghi ngờ, chẳng lẽ em cho rằng cô ta thật sự thích em sao? Em có dám đánh cược với anh không? Bây giờ dù con bé kia cảm kích em, nhưng cũng không phải là tình cảm nam nữ. Giờ người yêu cũ của cô ta tìm tới, còn thuyết phục cô ta rời khỏi em, em nói cô ta có dao động không? Con người đều có ham muốn, không biết thỏa mãn, chỉ sợ em nuôi phải một con sói mắt trắng thôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận