Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mộc Trạch Tê: “kết quả thế nào?”
La Nam Nam nói rất mơ hồ: “Cứ coi như là tôi ảo tưởng đi, tôi đã tưởng tượng ra một thế giới khác xây dựng nên bởi thế giới của chúng ta sau khi bị tai nạn xe, lúc ấy là một giấc mộng tỉnh táo mà hoang đường.”
Mộc Trạch Tê cô không thể hiểu được, nhưng cô cũng không thể khẳng định hay phủ định La Nam Nam, cô cũng không nói gì với cô ấy: “Đúng, đều là giả, đó đều là ảo tưởng do di chứng của cậu sau tai nạn xe, cậu không nên bị mắc kẹt trong ảo tưởng.”
Cô ấy chỉ gật đầu.
“Nếu như cậu muốn tìm một chỗ oán hận cho bi thảm của bản thân, thì thừa nhận giấc mộng hoang đường này cũng không phải là không thể.
Lên trời khó có thể oán trách, vậy thì hãy trút hết oán hận đi. Con người luôn tìm kiếm một nơi để trút ra, hoặc là một sự can đảm.”
Những lời này cô nói với La Nam Nam, cũng là nói với mình.
La Nam Nam đột nhiên cười.
Mộc Trạch Tê không khuyên người ta nên quên đi tất cả và giữ thái độ vui vẻ cởi mở. Cô là loại nên oán hận thì oán hận, cuộc sống còn tiếp tục và nó sẽ đảo ngược thành tích cực.
Mộc Trạch Tê không tin những gì La Nam Nam nói, cô luôn giữ thái độ chờ đợi, coi đó như là một loại thái độ dò xét. Như vậy không hiểu sao lại khiến La Nam Nam cảm thấy hứng thú.
Nếu như người khác nói tin, thì có khi La Nam Nam sẽ cảnh thấy nặng nề và thu mình lại.
Trần Triết bưng cơm về, ba người ngồi cùng nhau, không phải hoàn toàn hợp nhau, nhưng không hiểu sao lại rất hài hòa, câu được câu không nói chuyện với nhau.
Khi Mộc Trạch Tê về nhà thì đã không còn sớm nữa.
Khi cô đi ra từ thang máy thì nhìn thấy một Nghiêm Kỷ mặc một chiếc áo hoodie màu đen đứng trước cửa nhà mình, có chút phong trần mệt mỏi, trên ngón tay còn kẹp một điếu thuốc.
Cô nhìn lại thì ngay lập tức điếu thuốc đã biến mất.
Nghiêm Kỷ đi lên ôm eo cô, giọng có chút khàn khàn, giống như đã lâu rồi không nghỉ ngơi. “Về rồi sao? Cậu đã đi đâu vậy?”
“Tôi đến bệnh viện thăm La Nam Nam với Trần Triết…”
Mộc Trạch Tê cảm thấy mình không chịu thua kém. Tất cả lo lắng, hoang mang, nghi ngờ đều biến mất khi cô nhìn thấy Nghiêm Kỷ.
Không chịu thua kém…
Sau khi vào nhà, Nghiêm Kỷ trước sau như một đi tắm rửa như đang ở nhà của mình.
Nghiêm Kỷ vừa về đã vội vàng tới bên này, không ăn cơm, Mộc Trạch Tê đi nấu cơm cho anh.
Trong khi ăn.
Mộc Trạch Tê chủ động hỏi: “Cậu xin nghỉ để giải quyết chuyện của Lâm Thi Vũ sao? Cậu với Lâm Thi Vũ đi nhau cùng à?”
Tóc Nghiêm Kỷ vẫn ướt và đang nhỏ giọt, anh cực kỳ đói mà lùa cơm.
Anh sửa lại: “Là bận chuyện của núi Hồng Hà. Hôm trước Lâm Thi Vũ dẫn đường thì không sao, nhưng sau khi tách ra một nhóm lớn thì chạy năm ngày trong núi, đều phải ăn ngủ ngoài trời.”
Chỉ trong hai câu những gì Mộc Trạch Tê dò hỏi tất cả đều lộ ra rõ ràng.
Nhấn mạnh chuyện công việc, hai người không ở cùng nhau. Có rất nhiều người, không phải một mình.
Mộc Trạch Tê mím môi cười trộm. Tìm một chiếc khăn để lau tóc cho anh.
Nghiêm Kỷ cũng chỉ nói vài câu, cái khác không nói thêm gì.
Nhìn Mộc Trạch Tê nghiêm túc lau tóc cho mình, anh lại cố ý trêu chọc cô: “Lau tóc có tính tiền không? Nếu hơn 100 vạn, thì cậu sẽ không rõ trong tài khoản của cậu sẽ có bao nhiêu đâu.”
“Nếu tính tiền, lúc cậu ngất đi, tôi đã làm sạch và lau tóc cho cậu nhiều lần, có lẽ có thể kiếm được không ít.”
Mộc Trạch Tê đỏ mặt, biết Nghiêm Kỷ đang nói về cái gì, giận dữ nói: “Tôi ngất đi là tại ai?”
Nghiêm Kỷ bật cười, hôn lên mặt cô: “Tại tôi, cho nên cậu muốn trả bao nhiêu cũng được.”
Thật sự là giàu có, nhưng Mộc Trạch Tê cũng không dám, Nghiêm Kỷ ăn thịt người nhưng không nhổ xương.
Ăn cơm xong, Nghiêm Kỷ giục Mộc Trạch Tê đi tắm, nói muốn ngủ cùng nhau. Mặt Mộc Trạch Tê đỏ lên, có chút xấu hổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận