Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn Đêm Bất Tận
Chu Đại bế Hứa Khả vào phòng tắm, ném cô vào bồn tắm rỗng. Anh mở vòi hoa sen, dòng nước ấm áp xối lên cơ thể trần trụi của cả hai.
Anh không cho cô nghỉ ngơi. Anh lập tức quỳ xuống, tách hai chân cô ra, vùi mặt vào giữa.
“Vừa rồi anh bắn vào trong. Anh liếm sạch cho em.”
Anh không đợi cô trả lời, bắt đầu dùng lưỡi. Lưỡi anh điêu luyện hơn bất kỳ ngón tay nào. Anh mút mát hạt đậu nhỏ đã sưng mọng, rồi lại len lỏi vào sâu bên trong, liếm sạch sẽ tàn dư của cuộc hoan ái vừa rồi.
Hứa Khả rên rỉ, cơ thể lại bắt đầu nóng lên.
“A… Chú ơi… Chỗ đó… Đừng liếm nữa… Em… Em lại muốn…”
“Ngoan. Dạng ra.” Anh ra lệnh. Lưỡi anh càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh. Hứa Khả không chịu nổi, cô vặn vẹo trong bồn tắm, cầu xin: “Em ngứa… Cho em ngón tay… Sờ em đi…”
Chu Đại cười khẩy. Anh đưa một ngón tay vào.
“Ưm…”
Rồi hai ngón.
“A… Sâu quá…”
Anh dùng ngón tay khuấy đảo bên trong, trong khi lưỡi vẫn không ngừng công kích âm đế. Bị tấn công cả trong lẫn ngoài, Hứa Khả nhanh chóng hét lên, cao trào lần thứ hai, dòng nước trong suốt phun ướt cả mặt anh.
Anh liếm sạch, ngẩng lên nhìn cô, đôi mắt vẫn đỏ rực.
“Vẫn chưa đủ.”
Anh bế cô ra khỏi bồn tắm, ném lên chiếc giường lớn mềm mại. Khăn trải giường còn chưa kịp thay từ lần video call.
Anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô nằm lên người mình.
“Tự mình làm đi. Anh muốn xem em cưỡi anh thế nào.”
Hứa Khả đã quá mệt, nhưng dục vọng trong cô vẫn chưa nguôi. Cô nhìn cự vật vẫn đang sừng sững, ngoan ngoãn ngồi dậy, đỡ lấy nó, nhắm ngay miệng huyệt ướt át của mình.
“Em mệt…” Cô phàn nàn, nhưng vẫn từ từ ngồi xuống.
“A…” Cảm giác lấp đầy quen thuộc lại ập đến.
Cô bắt đầu nhấp nhô, chậm chạp và vụng về. Mái tóc ướt của cô xõa xuống, vài sợi dính lên ngực anh.
“Nhanh lên, bà xã.” Chu Đại không kiên nhẫn, anh vỗ vào mông cô.
Hứa Khả bắt đầu tăng tốc. Tiếng rên rỉ của cô hòa cùng tiếng da thịt va chạm. Cô ngửa đầu ra sau, bộ ngực nảy lên theo từng cú nhấp.
Chu Đại nhìn cảnh tượng đó, yết hầu chuyển động. Anh không chịu được nữa. Anh giữ chặt eo cô, lật người lại, đè cô xuống dưới.
“Để anh.”
Anh bắt đầu một hiệp mới, điên cuồng và mãnh liệt. Hứa Khả chỉ còn biết bám chặt lấy vai anh, mặc cho anh đưa cô lên hết đỉnh cao này đến đỉnh cao khác.
“A… Ông xã… Em không chịu nổi nữa… Em sắp chết…”
“Chết trên người anh là vinh hạnh của em.”
Anh thúc một cú cuối cùng thật sâu, gầm lên và bắn ra.
Hứa Khả co giật một lúc lâu rồi lịm đi. Cô thiếp đi ngay lập tức, kiệt sức hoàn toàn.
Chu Đại nằm thở dốc bên cạnh cô. Anh nhìn khuôn mặt say ngủ, ửng hồng vì tình dục của cô, lòng mềm nhũn. Anh kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô.
“Hứa Khả,” anh thì thầm, dù biết cô không nghe thấy, “Tốt nghiệp xong, chúng ta kết hôn nhé.”
Anh đã nghiện cô rồi. Nghiện cái cơ thể non nớt này, nghiện cái cách cô gọi anh là “ông xã” trên giường. Anh sẽ không bao giờ để cô rời xa mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận