Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor: TLinh + Beta: Amouriel – Linh

Chu Điềm nín thở, không nhúc nhích. Chỉ có đôi mắt to kia đang đảo qua đảo lại.

Giang Ninh liếc nhìn cô bé một cái, không nhịn được cười ra tiếng.

Ăn bánh sinh nhật một nửa, còn lại để một nửa

Cô thúc giục Chu Liệt: “Ước nguyện rồi mau thổi nến đi anh, nếu không Điềm Điềm không thở nổi kia kìa.”

Anh nhắm mắt lại và cầu nguyện một điều ước, sau đó nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.

Giang Hành cũng nói: “Nhanh lên đi bố, bố nhanh một chút.”

Bữa tối ăn một chút, bánh kem cũng chỉ ăn một miếng.

Có một chuyện mà cô chưa bao giờ nói.

Lần này quyền được thổi ngọn nến ước nguyện cuối cùng trở về trên người Chu Liệt.

Anh nhắm mắt lại và cầu nguyện một điều ước, sau đó nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.

Xung quanh đột nhiên chìm vào bóng tối.

Giang Ninh đưa cho Chu Liệt

Ánh mắt đen láy của Chu Liệt dõi theo bóng dáng bận rộn của Giang Ninh.

Nụ cười trên mặt Giang Ninh nhanh chóng biến mất trong bóng tối vài giây.

Chu Liệt biết, anh không tránh được.

Sau khi đèn bật sáng.

Nhưng cô bé đã kìm nén được.

Cô vẫn khẽ nhếch khóe miệng như cũ, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Ăn bánh sinh nhật một nửa, còn lại để một nửa

Giang Ninh không cho hai đứa trẻ ăn quá nhiều đồ ngọt, đặc biệt là sắp đến giờ đi ngủ.

Ánh mắt của cô dừng trên mặt Chu Liệt một lúc lâu

Một nửa số bánh còn lại được đặt vào trong tủ lạnh

Xung quanh đột nhiên chìm vào bóng tối.

Bởi vì hôm nay là sinh nhật Chu Liệt, Giang Ninh bảo anh ngồi trên sô pha xem TV, cô vội vàng chăm sóc hai đứa nhỏ tắm rửa rồi đi ngủ.

Bởi vì hôm nay là sinh nhật Chu Liệt, Giang Ninh bảo anh ngồi trên sô pha xem TV, cô vội vàng chăm sóc hai đứa nhỏ tắm rửa rồi đi ngủ.

Chu Điềm kéo chăn bông nhỏ, chớp chớp đôi mắt to đen nhánh, vẫn còn nhớ hương vị ngọt ngào của bánh ngọt.

Ánh mắt đen láy của Chu Liệt dõi theo bóng dáng bận rộn của Giang Ninh.

Tim anh đập loạn xạ rất mạnh.

Giang Ninh mất rất nhiều công sức mới dỗ Giang Hành và Chu Điềm lên giường, nhẹ nhàng đọc truyện cổ tích.

Giang Ninh nói: “Em đã chuẩn bị một món quà sinh nhật cho anh”

Chu Điềm kéo chăn bông nhỏ, chớp chớp đôi mắt to đen nhánh, vẫn còn nhớ hương vị ngọt ngào của bánh ngọt.

Cô bé không nhịn được mà nói: “Nếu như bố con tổ chức sinh nhật mỗi ngày thì ngày nào con có bánh để ăn rồi.”

Ngược lại Giang Hành. Cậu bé buồn không lên tiếng, nhưng là người nhạy cảm nhất.

Nhưng Giang Ninh biểu hiện rất bình thường.

Giang Hành nhìn Giang Ninh hỏi: “Mẹ ơi, khẩu vị của mẹ không tốt sao? Sao mẹ chỉ ăn một chút vậy ạ”

Bữa tối ăn một chút, bánh kem cũng chỉ ăn một miếng.

Giang Ninh kinh ngạc giật mình, ổn định tinh thần rồi nói: “Mẹ không đói, cho nên ăn không nhiều lắm. Ngủ đi con~”

Khá dày, tầm mười trang. Được đóng gói cẩn thận, tất cả đều là văn bản.

Giang Ninh không cho hai đứa trẻ ăn quá nhiều đồ ngọt, đặc biệt là sắp đến giờ đi ngủ.

Lúc Giang Ninh từ phòng trẻ con đi ra, Chu Liệt đã về phòng ngủ.

Phòng khách tối đen như mực. Chỉ có một gian phòng bên cạnh, lộ ra một ánh sáng nhàn nhạt.

Cô thúc giục Chu Liệt: “Ước nguyện rồi mau thổi nến đi anh, nếu không Điềm Điềm không thở nổi kia kìa.”

Lúc cô bước vào, Chu Liệt đang đứng trước bàn trang điểm.

Đôi mắt đen của người đàn ông khẽ rũ xuống, nhìn bàn trang điểm trở nên trống rỗng, dự cảm xấu trong lòng không ngừng tăng lên.

Bởi vì mẹ đã dặn, hôm nay người sinh nhật là bố, phải để cho bố thổi nến.

Chu Liệt nghe thấy tiếng bước chân của Giang Ninh, vội vàng nói: “A Ninh, anh vẫn chưa đi tắm, anh đi tắm trước đây.”

Giang Ninh gật đầu.

Nói xong người muốn đi vào phòng tắm, nhưng ngay cả quần áo để thay cũng không lấy, vội vội vàng vàng muốn đi

Giang Ninh nhìn bóng dáng Chu Liệt

Cô bé vội vàng cắm rồi thắp nến, còn lấy chiếc mũ vương miện nhỏ mà tiệm bánh ngọt tặng tự tay đội lên đầu Chu Liệt, sau đó che miệng, cười haha.

Bình luận (0)

Để lại bình luận