Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tư thế này khiến cho côn thịt có thể thẳng tắp cắm vào tận sâu trong huyệt nhỏ, đâm đến tận tử cung, vừa tê dại vừa chua xót. Chỉ chốc lát đã bị khuấy đảo nước văng khắp bốn phía, lại chảy xuống dọc theo giữa đùi, vô cùng dâm đãng.
Anh vừa đi vào đã hăng hái thọc vào rút ra, Mộc Trạch Tê không chịu nổi. Hai chân đè ở trước ngực còn treo ở trên vai Nghiêm Kỷ, cắn môi rên rỉ, nước mắt lại bắt đầu chảy ra lưng tròng.
Dáng vẻ này của cô tựa như bị làm nhục mà ấm ức, khiến cho Nghiêm Kỷ ước gì có thể làm đến khi cô phải xin tha.
Nghiêm Kỷ nhấc vòng eo lên, gần như làm ra tư thế ngồi xổm, vô cùng cuồng dã thô bạo cắm thật sâu vào bên trong.
Mỗi một lần đều hoàn toàn đi vào thật sâu bên trong huyệt nhỏ chặt chẽ, phá vỡ từng thớ mị thịt đang chồng chất lên nhau mà mút chặt xoắn lại với nhau, đâm đến tận sâu nơi tử cung đang mút thật chặt côn thịt dường như muốn mút hết tinh dịch của anh vậy. Sau khi cảm nhận được tê dại khi bị tử cung mút vào thì anh lại nhanh chóng rút lui.
Dòng điện sảng khoái lan ra tận xương sống khiến cho xương sống cũng tê dại, tinh dịch bắn thẳng ra khỏi niệu đạo, lại bị Nghiêm Kỷ giữ lại.
Mị thịt phì nhiêu mềm mại nơi cửa huyệt đều bị côn thịt thô to kéo theo một chút đi ra, rồi lại nhanh chóng đi vào, bị cọ xát làm hết lần này đến lần khác. Khoái cảm như dòng nước nhanh chóng nhấn chìm Mộc Trạch Tê.
Mỗi lần bị côn thịt thô cứng cắm vào, toàn bộ huyệt nhỏ đều run rẩy nhảy lên, mật dịch bên trong hoa huyệt điên cuồng tiết ra.
Cả người Mộc Trạch Tê bị đâm đến mức run rẩy, cắn ngón tay trông rất lẳng lơ, ánh mắt tan rã. Cô cảm thấy nơi tử cung càng ngày càng nóng lên, chỉ muốn được tinh dịch nóng bỏng tưới táp.
“Ưm ưm… a…” Mộc Trạch Tê không hề kiêng dè mà yêu kiều rên rỉ.
Mộc Trạch Tê hơi sợ hãi với ý nghĩ như vậy, nhưng chân lại ôm lấy thắt lưng Nghiêm Kỷ. Cả người bị Nghiêm Kỷ đâm đến dập dờn, bên trong huyệt không ngừng co rút gắt gao xoắn lấy côn thịt, cuốn vào trong xoáy nước ngất trời của tình dục.
Nghiêm Kỷ thở hổn hển, côn thịt bị huyệt nhỏ động tình mút đến run lên, mơ hồ muốn bắn ra. Khoái cảm to lớn lại khiến cho anh không có cách nào dừng lại, chỉ có thể gọi Mộc Trạch Tê đang mê đắm: “Ngoan, buông chân ra nào. Không bắn vào bên trong.”
Mộc Trạch Tê mơ mơ màng màng muốn buông ra, nhưng lại bị làm cho tới một trận cao trào. Hai chân càng căng cứng gắt gao ôm lấy eo Nghiêm Kỷ, cong eo mềm lên, ưm a một tiếng.
Nghiêm Kỷ không nhịn được nữa, mở hai chân Mộc Trạch Tê ra, lùi thắt lưng về sau, nhanh chóng rút côn thịt ra, bắn ở trên đùi Mộc Trạch Tê.
Cả người Mộc Trạch Tê run rẩy dữ dội, khuôn mặt nhỏ mê ly đỏ bừng. Cô mềm nhũn nằm xuống tựa như một vũng nước, huyệt nhỏ lầy lội vẫn chảy nước, hai đùi run rẩy.
Nghiêm Kỷ thở hổn hển cúi người hôn cô, đúng là bị cô hút mất hồn.
Nghiêm Kỷ rửa sạch tinh dịch trên đùi cho Mộc Trạch Tê. Mộc Trạch Tê trải qua cuộc tình sung sướng đầm đìa mồ hôi đã thoải mái đi vào giấc ngủ từ lâu.
Nghiêm Kỷ tắt chiếc đèn thủy tinh kia đi, ôm Mộc Trạch Tê yên ổn đi vào giấc ngủ.
Sáng sớm.
Nghiêm Kỷ vốn định lén lút rời đi, mới vừa mở cửa phòng Mộc Trạch Tê ra thì đã nhìn thấy Mộc Tư Tề mặc áo ngủ đứng ở cửa. Hai chàng trai một lớn một nhỏ yên lặng nhìn nhau.
“Anh Nghiêm Kỷ ơi, anh có thể dạy em vượt qua một ải trò chơi được không?” Mộc Tư Tề không hề dò hỏi một chút nào mà chủ động mở miệng.
Nghiêm Kỷ nghe thấy thì bật cười, đúng là đứa bé ngoan.
Nghiêm Kỷ đi đến phòng Mộc Tư Tề, thấy trong phòng chỉ cất giữ những đồ chơi của các bé trai. Còn có cả khối Rubik nhỏ mà lần trước mua khi đi công viên vui chơi cùng với Mộc Trạch Tê.
Nghiêm Kỷ còn nhìn thấy đĩa băng của trò chơi thời xưa: “Em thích sưu tập những cái này hả?”
Đối với tuổi của Mộc Tư Tề mà nói thì cái này đã lâu lắm rồi.
“Đây là đồ mà anh Đại Bằng đưa cho anh trai, sau đó chuyển tới chỗ em.” Mộc Tư Tề giải thích: “Em thích, chị gái nói không lỡ việc học tập, cho nên mẹ để cho em chơi.”
“Chị em nói đúng.”
Mộc Tư Tề…
Sau đó hai chàng trai một lớn một nhỏ ngồi chơi trò chơi chung với nhau. Nghiêm Kỷ dẫn Mộc Tư Tề vượt năm ải, chém sáu tướng, một đường thuận lợi.
Anh trai rất ít khi về nhà, anh Đại Hữu thích vận động chơi bóng, Mộc Tư Tề còn chơi với cậu ấy ít hơn cả anh trai. Đôi mắt Tư Tề sáng lên, nhìn Nghiêm Kỷ tràn đầy sùng bái.
Sau khi trưởng thành, lúc Nghiêm Kỷ còn chưa có đam mê sưu tầm đồ tình thú đặc biệt kia, cũng từng sưu tập các loại băng đĩa trò chơi thời xưa, mỗi ngày thử chơi các loại trò chơi khác nhau nên cái này đối với anh mà nói thì không là gì.
“Anh thấy em thiếu cái trò Võ Lâm Chính Nghĩa kia, vừa lúc anh lại có đủ bộ này, tặng cho em đó.”
Bộ Võ Lâm Chính Nghĩa rất hiếm có, bởi vì ngay từ đầu nó đã được bán với số lượng hạn chế. Đôi mắt Mộc Tư Tề lại càng sáng hơn.
“Anh thích chị gái em, em có thể giúp anh một việc này không?”
Mộc Tư Tề gật đầu: “Em hiểu. Cũng giống như bố muốn biết được tất cả các hoạt động của mẹ vậy, báo cáo mọi hoạt động của chị gái cho anh. Anh có muốn ảnh chụp hay không?”
Nghiêm Kỷ ngẩn ra, xuỳ một tiếng, xem ra chuyện giữa bố vợ và mẹ vợ tương lai này cũng không đơn giản nhỉ.
“Sao em có thể dễ dàng đồng ý với anh Nghiêm Kỷ như vậy, nếu người khác cho em băng đĩa đồ chơi, em cũng ‘ phản bội địch ’ hả?”
Gương mặt của Mộc Tư Tề đầy vẻ nghi ngờ, hai ngón cái cong cong đối diện với nhau, làm ra động tác ý là hai người một đôi: “Anh Nghiêm Kỷ cũng đã ngủ chung với chị gái em rồi, quan hệ của hai người không phải giống như là bố với mẹ hả?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận