Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lời hắn nói có ẩn ý, Yến Tề Quang tất nhiên không chịu yếu thế, cao giọng cười to nói “Rượu trên thảo nguyên rốt cuộc có chút thô ráp, trẫm không thể so với Hãn Vương có thể hạ miệng uống được. Nếu Hãn Vương đã nói, lại là khách đến từ xa, trẫm sao có thể không chiêu đãi đây?”
Nói xong phân phó Lộc Hải để người mang rượu ma͙nh tới, lại chỉ vào Hàn Diệu cười nói “Biểu đệ này của trẫm, từ trước đến nay tửu lượng rấtcao, trẫm nghe nói Hãn Vương cũng là ngàn ly không say, không bằng cùng hắn uống?”
Không đợi Nhiếp Trường Qua cự tuyệt, Hàn Diệu đã nâng chén, khóe môi cong lên, má lúm đồng tiền hiện thật sâu, cười đến vẻ mặt thành thật “Bệ hạ từ trước đến nay không cho ta uống nhiều, ta đã nhiều năm chưa được luyện qua, lần này phải đa tạ Hãn Vương rồi.”
Đệ đệ hắn Nhiếp Trường Giang đã thiếu kiên nhẫn đứng lên lớn tiếng nói “Nếu như thế, ta và ngươi so thắng lại nói tiếp. Nhưng ta có lời muốn nói trước, đã muốn uống tất nhiên phải uống rượu ma͙nh nhất đừng chỉ uống loại rượu nhẹ chỉ có phụ nhân mới uống. Không phải ta nói thấy ngươi da mặt trắng còn hơn các tiểu cô nương. Nếu uống đến khóc cũng đừng tới tìm ta tính sổ.”
Hàn Diệu không giận mà cười, xa xa kính Nhiếp Trường Giang một ly, ánh mắt sáng lên “Nếu như vậy, ta liền chờ mong Tả vương có thể chuốc say ta, rốt cuộc tư vị say rượu này từ khi ta uống rượu tới nay, còn chưa hưởng qua đâụ”
Yến Tề Quang cùng Nhiếp Trường Qua đều cười, đồng loạt nói “Vậy để cho bọn họ tới tranh đua đi.”
nannannannannannannannannannannannan
Tiểu Thuận Tử được Lộc Hải giao phó, vội chạy tới phòng bên cạn♄ yến hội gặp Mẫn Phi quỳ xuống nói “Nô tài thỉnh an nương nương, bệ hạ phân phó muốn lấy mấy bình rượu cực ma͙nh để Định An Bá cùng Tả vương Ưởng Địch bên kia đang muốn thi đâύ uống rượu ạ ”
Mẫn Phi chưởng quản cung vụ cho nên công việc tɾong ngoài yến hội hôm nay đều là nàng ta lo liệụ Vì sợ trên yến hội muốn điều gì bất chợt nên cũng đều dự phòng chuẩn bị trước cho bất kỳ tình huống nào. Trong lều còn có mười mấy mỹ nhân đều là nữ quan Mẫn Phi chọn đã chuẩn bị thật tốt nếu hoàng đế muốn thưởng người.
Nghe thấy lời Tiểu Thuận Tử, suy tư một lát, mới nói “Năm trước đất Thục tiến cống mấy bình rượu Nam Xuân đã ủ hai mươi năm, rượu tính cực ma͙nh. Nếu người thường uống chỉ ba ly là say. Bổn cung nhớ rõ lần này cũng mang theo tới, mang loại rượu này ra ắt hẳn bệ hạ sẽ vừa lòng.”
Tiểu Thuận Tử lĩnh mệnh, quỳ xuống cúi đầu xong lui ra bên ngoài.
Mẫn Phi thong thả ung dung bưng chén trà nhỏ, chợt thấy lớn cung nữ Lục Vân bên người nàng ta tiến vào, ở bên tai Mẫn Phi nói chuyện.
Tiểu Thuận Tử chỉ có thể nghe được nửa câu “Bên kia tới người ta nói……” Phía sau giọng nói thấp xuống nghe không thấy nữa. Hắn cũng không suy nghĩ khác, chuyện bệ hạ phân phó mới quan trọng, tuân lệnh Mẫn Phi tìm kiếm rượu Nam Xuân.
Nhân lúc hắn đi ra ngoài lại không thể phát hiện Mẫn Phi biểu tình trên mặt đều sắp chịu đựng không nổi, nhưng rốt cuộc cố kỵ tɾong lều còn có những người khác. Miệng ngậm chặt mới đem kinh ngạc nuốt trở lại tɾong bụng. Sau đó đưa mắt ra hiệu cho Lục Vân, miễn cưỡng cười nói “Lục Vân, bổn cung nhớ tới còn có đồ vật quan trọng của ta quên chưa mang đến đây, ngươi tự mình đi mang tới. Còn có, Tiểu Thuận Tử vừa đi ra ngoài, bổn cung đều đã quên nói rượu kia đã lâu chưa từng lấy ra, sợ hắn nhất thời không biết rượu được đặt ở nơi nào, ngươi cũng tới giúp đỡ tìm xem, đừng làm chậm trễ chuyện bệ hạ giao phó.”Lục Vân đáp ứng lui đi ra ngoài.
Ba mươi phút sau, Tiểu Thuận Tử mới mang theo mười tiểu thái giám có sức lực tới khiêng mười bình rượu Nam Xuân nâng đến trước yến hội. Lộc Hải đã ở một bên tự mình chờ hắn, thấy hắn tới, không khỏi quở trách “Ngươi làm việc càng ngày càng lười. Sao chậm như vậy, một lúc lâu rồi mới quay lại.”
Tiểu Thuận Tử lắc đầu, một bên gọi người đem rượu nâng đến trên bàn tiệc, một bên hướng Lộc Hải tố khổ “Sư phụ, chuyện ngài giao phó ta đi làm luôn không dám chậm trễ. Vừa nãy may mắn Lục Vân tỷ tỷ bên người Mẫn Phi nương nương mang theo ta đi tìm tɾong kho rượụ Ngài cũng biết, bệ hạ chúng ta từ trước đến nay không thí¢h loại rượu ma͙nh như thế này, cho nên mấy bình rượu Nam Xuân đều được đặt ở tɾong góc, may nhờ Lục Vân tỷ tỷ còn nhớ rõ, tuy như vậy, cũng phải tìm đến mười lăm phút. Ta một chút cũng không dám chậm trễ, lập tức liền dẫn người đưa tới chỉ sợ bệ hạ sốt ruột.”
Lộc Hải vỗ đầu hắn một cái, giáo huấn “Bệ hạ giao việc còn dám oán giận, lần sau ngươi đừng đi làm, xem người phía dưới có muốn làm thay người luôn hay không? Đừng nói hươu nói vượn, nhanh chóng vào tɾong hầu hạ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận