Chương 1100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Thắng đi đến trước mặt bọn họ, Lạc Đà muốn giới thiệu hai người với nhau.
“Anh, đây chính là…”
Anh ta còn chưa nói xong, Liên Thắng đã mang theo khí tức áp bách đi đến chỗ Lâm Chi Nam, cô thấy anh ta vươn tay ra.
Cô hơi giật mình, theo phản xạ có điều kiện muốn lùi về sau, kính râm trên sống mũi bị hai ngón tay Liên Thắng nhanh chóng lấy đi, nhẹ nhàng kéo ra ngoài.
Ánh sáng chói lóa từ bốn phương tám hướng ùa đến, Lâm Chi Nam không quá thích ứng nhắm mắt lại, nhưng ánh mặt trời lại bị vóc dáng cao lớn của anh ta ngăn cản, cô ở chỗ râm, không bị nóng.
Lâm Chi Nam chậm rãi mở mắt ra, lại đối diện với con ngươi không chút nào rung động của anh ta.
Người đàn ông giống như ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi, chỉ có tròng mắt nhìn chằm chằm cô.
Lúc không cười khiến cho người ta cực kỳ cảm thấy áp bách, anh ta vẫn không có động tác nào, lại không biết làm sao để phá vỡ bình tĩnh này, sau cùng chỉ giật giật khóe môi nói.
“Đã lâu không gặp.”
Người khiếp sợ nhất chính là Lạc Đà, ánh mắt đảo qua Lâm Chi Nam và Liên Thắng.
“Anh, hai người quen nhau à?”
Liên Thắng căn bản không nghe thấy anh ta đang nói gì, ánh mắt Liên Thắng vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Lâm Chi Nam, hỏi.
“Trở về khi nào vậy?”

Lão Lục và Đại Lưu nhìn về phía xa, cằm như muốn rớt xuống.
“ăn mặn”, đối với phụ nữ không chút hứng thú, còn tránh như tránh rắn độc, thiếu chút nữa viết chữ biến đi trên mặt.
Nhưng hôm nay người đàn ông đó lại chủ động bắt chuyện với một cô gái, còn tháo kính râm của người ta.
Bọn họ nhìn nhau trao đổi ánh mắt đã loáng thoáng ngửi được mùi drama, mấy người đàn ông mở cửa xe tìm hiểu tình huống phía trước.
Dưới ánh mắt của anh ta, Lâm Chi Nam gần như không rảnh để ý đến Lạc Đà.
“Mấy ngày hôm trước mới bay đến Thành Đô.”
Liên Thắng “Vì muốn đi đường này sao?”
Dưới đôi mày rậm, ánh mắt anh ta sáng bén mà sáng ngời, chuyên chú khiến cho người ta không cách nào nhìn thẳng.
Lâm Chi Nam không đáp, xem như chấp nhận.
Hợp tình hợp lý, Liên Thắng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì.
Anh ta nói một câu hàm nghĩa không rõ.
“Anh ta yên tâm sao?”
Câu này không biết anh ta chỉ Lục Nhất Hoài hay Ôn Thời Khải.
Lâm Chi Nam “Có gì mà không yên tâm chứ, em có năng lực xử sử và giải quyết vấn đề độc lập.”
“Giải quyết vấn đề.” Liên Thắng từ chối cho ý kiến, cằm hướng về phía sau cô.
“Cho nên hiện tại giữa đường chiếc xe này xảy ra vấn đề, không đi được nữa à?”
Người này
Anh ta vĩnh viễn có thể dùng câu chữ hời hợt nhất trào phúng cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận