Chương 1103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vừa rồi anh Thắng còn nói một không nói hai, không cho phép chị lên xe, kết quả sau khi thấy chị…”
Lời còn chưa dứt, anh ta đã nghe thấy một tiếng hừ.
“Nói thêm câu nữa thì quay về xe của cậu.”
Liên Thắng tựa người vào ghế sau, hơi nheo mắt nhìn anh ta.
Chân người đàn ông dài, hơi chuyển hướng ngồi gần như lấp đầy khe hở chỗ ngồi phía sau, nổi bật lên ánh mắt cực kỳ áp bách.
Anh ta rụt cổ một cái.
Lâm Chi Nam cũng cười tiếp nhận.
Nhất thời trong xe yên tĩnh, chỉ có bài hát dân gian vang lên, ca tụng tự do và sinh mệnh.
Lạc Đà đột nhiên hỏi cô.
“Chị Nam, những bức ảnh này chị chụp ở đâu thế?”
Lâm Chi Nam nhìn qua, thấy anh ta đang lật xem album ảnh trong vòng bạn bè của mình.
“Đây là cầu tháp ở London, chính là cây cầu bắc qua sông Thames.”
Anh ta lật qua bức ảnh tiếp theo, Lâm Chi Nam giới thiệu với anh ta.
“Đó là Istanbul, lúc mặt trời ngả về tây, đúng lúc chúng tôi leo đến tháp Gala, mấy con ngỗng trời bay qua trước mặt chúng tôi, tôi cảm thấy rất đẹp cho nên dùng máy ảnh chụp lại.”
Ngay cả Đại Lưu đang lái xe cũng nhìn qua khen đẹp.
“Chị Nam, chị đi thật nhiều nơi.” Lạc Đà hỏi.
“Chị làm việc ở nước ngoài sao?”
Lâm Chi Nam “Không phải, tôi học ở Anh, năm nay mới tốt nghiệp.”
“Sau khi học xong chuẩn bị ở lại đấy sao?”
Liên Thắng đang chợp mắt đột nhiên mí mắt giật giật, lại không mở mắt ra.
“Còn chưa nghĩ ra, chẳng qua chắc là không.”
Lạc Đà còn đang truy hỏi ngọn nguồn, Lâm Chi Nam nghĩ ngợi một lát rồi đáp.
“Tôi đã ở nước ngoài hơn năm năm, cảm nhận lớn nhất là người bên cạnh hoàn toàn khác biệt với mình về màu da, màu tóc, thậm chí là tiếng mẹ đẻ.”
“Mặc dù có ngôn ngữ thông dụng quốc tế hoàn toàn không ảnh hưởng đến giao lưu và tiến bộ, nhưng vẫn hoài niệm về nơi ở và ẩm thực của quê hương, cậu có tin không? Tôi chính là kiểu người vừa đến các quốc gia khác nhau có thể tới phố người Hoa nghỉ ngơi một ngày, hoàn toàn không muốn đi ra.”
Lạc Đà cười đáp.
“Người khác chính là ước gì đổi một quốc tịch khác, không về nữa, vẫn là chị Nam có ý thức yêu nước mãnh liệt.”
“Cũng không phải, tôi không cao thượng như thế.”
Bị người ta chụp cho một cái mũ lớn như thế, Lâm Chi Nam hơi quýnh lên.
“Trước kia tôi cũng thuộc về kiểu người oán trời, trách đất, hận không thể ra nước ngoài vĩnh viễn không quay về, luôn cảm thấy đổi một đất nước khác thì những phiền phức và thống khổ sẽ tan thành mây khói.”
“Chỉ là tôi phát hiện, hình như cho dù đi đâu thì những vấn đề đó sẽ luôn đi theo tôi.”
Không chỉ đi theo, chỉ cần bạn còn chưa trưởng thành thì khó khăn vĩnh viễn sẽ dùng đủ loại hình thức tồn tại.
Đi đâu không quan trọng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận