Chương 1105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mắt thấy sắp ngã vào người anh ta, tim cô đập thình thịch, hô hấp sắp dừng.
Một bàn tay to đưa đến giữ chặt bả vai Lâm Chi Nam, ngay cả chính cô còn không thể khống chế tác dụng của lực quán tính, Liên Thắng hơi vừa dùng lực đã ổn định được cô.
Xe xóc nảy một lúc, cách quần bò, bắp đùi Lâm Chi Nam và anh ta cọ qua, ma sát vào nhau.
Đùi người đàn ông cứng rắn và nóng rực, cứ như vậy kề sát, Lâm Chi Nam có thể cảm nhận được khoảng cách lực đạo.
Trong xe không tính là sáng, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong con ngươi màu đậm phản chiếu hình bóng đối phương.
Không hề che chắn, yên tĩnh im ắng.
Lâm Chi Nam chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức da mặt như bị kim châm.
Tay anh ta tự động buông xuống, nói với Đại Lưu.
“Lái xe chậm một chút.”
Lại dùng ánh mắt ra hiệu ở phía sau cô.
“Nơi đó có tay cầm, nắm cho chắc.”
Thì ra chỗ ngồi phía sau có tay nắm, chỉ cần kéo xuống là được, Lâm Chi Nam nói cảm ơn, sau đó vững vàng nắm lấy.
Cho dù xe có xóc nảy như thế nào sẽ không buông ra.

Tối hôm nay nơi dừng chân là ở Shangrila, lúc Lâm Chi Nam theo chân đám người bọn họ đến tiểu trấn đã là bảy, tám giờ tối.
Hơn mười người sau khi ăn bữa cơm đơn giản thì trở về phòng mình nghỉ ngơi, khách sạn là trước khi xuất phát Liên Thắng đã đặt trước, trên con đường này, người làm ăn ở đây cơ bản đều biết anh ta, có chút còn thông qua anh ta đáp cầu dắt mối làm ăn.
Cho dù bây giờ là mùa làm ăn, Liên Thắng muốn thêm một phòng cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
Sắp đến 12 giờ, sau khi cùng đồng bạn chơi mấy trò chơi, Lạc Đà đang định quay về phòng nghỉ ngơi, đúng lúc Lâm Chi Nam nhắn cho anh ta mấy tin, hỏi cụ thể lộ trình sau đó.
Anh ta vùi đầu soạn tin, ở trên hành lang khách sạn đu.ng phải lão Lục.
Một tay anh ta khoác lên vai Lạc Đà.
“Làm gì vậy?”
Lạc Đà không để ý đến anh ta, lão Lục lười biếng nói.
“Chẳng phải cậu vẫn luôn muốn lái chiếc xe hummer kia của anh Thắng à? Cầu xin nhiều lần như vậy mà anh ấy đều làm lơ cậu.”
“Cậu có tin tối nay cậu đi cầu xin anh ấy, anh ấy sẽ đồng ý cho cậu lái.”
Lạc Đà “Thật sao?”
“Còn thật hơn trân châu.” Lão Lục vỗ vai anh ta.
“Hôm nay tâm trạng anh ấy hiếm khi tốt như vậy, nhanh đi đi.”
Lạc Đà không còn lòng dạ nào chơi đùa, nhanh chóng chạy đi.
Lúc vào cửa thì thấy Liên Thắng đang dựa vào sofa, hai chân vắt chéo lên nhau, để lên bàn trà.
Anh ta đang nhìn avatar wechat của Lâm Chi Nam, phóng lớn hình ảnh lên là ảnh chụp chân dung ở tháp Eiffel.
Cô gái trong ảnh buộc tóc đuôi ngựa, mặc váy hoa chiết eo, phác họa đường cong cực kỳ đẹp, nụ cười còn chói mắt hơn cả ánh nắng phía sau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận