Chương 1106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay Liên Thắng chạm nhẹ lên màn hình, hình ảnh lại được phóng to, anh ta tới tới lui lui nhìn hai lần.
Liên Thắng lại click vào vòng bạn bè.
Buổi chiều Lạc Đà kéo Lâm Chi Nam vào trong nhóm, mặc dù bọn họ còn chưa phải bạn tốt nhưng Liên Thắng vẫn có thể xem được mấy bài đăng… đều là mấy ảnh đẹp và cuộc sống chia sẻ lên đây.
Bài đăng mới nhất giáo sư lại trả về luận văn mà tôi mới nộp, nhìn mái tóc hói của thầy ấy, tôi không nhịn được mà muốn cầm dao cạo râu san bằng bình địa cho thầy ấy “phát rồ”.
Có lẽ là sợ bị phát hiện ra oán thầm, một câu cuối cùng còn cần ghép vần.
Liên Thắng đọc qua, giống như cảm thấy cô đang bịt tai trộm chuông, khóe miệng của anh ta khẽ cong lên.
Lạc Đà mở cửa đi vào, gọi một tiếng anh.
Liên Thắng không có gì khác thường trượt ra khỏi giao diện, hỏi anh ta có chuyện gì.
Lạc Đà ngồi đối diện anh ta, không chút che giấu, sau khi biểu đạt tâm tư muốn lái chiếc xe kia, ánh mắt chờ mong nhìn Liên Thắng.
Anh ta sợ bị từ chối.
Suy nghĩ của Liên Thắng còn đang ở trong bài đăng bạn bè kia, đầu óc còn chưa kịp phản ứng.
“Chiếc xe nào?”
“Chính là chiếc xe Hummer H2 kia, em đã tìm anh hỏi nhiều lần như thế, vậy mà anh cũng không để trong lòng.”
Lạc Đà muốn phát điên, Liên Thắng cho anh ta một ánh mắt lãnh đạm, anh ta lập tức sợ co vòi.
Lạc Đà đã làm tốt tâm lý bị chửi chuẩn bị rời đi, Liên Thắng lại buông điện thoại di động xuống, tùy ý nói.
“Được rồi.”
Lạc Đà choáng váng.
“Chỉ muốn một chiếc xe đã khiến cậu sợ thành dạng này, cậu nói sớm chẳng phải tôi đã cho rồi à?”
“…”
Anh ta đã nói qua bao nhiêu lần rồi?
Bảo bối tới tay, bây giờ Lạc Đà có thể cao hứng lên trên, anh ta quay đầu nhắn cạch cạch cạch hơn mười tin nhắn cho Lâm Chi Nam.
Thấy thời gian không còn sớm, Liên Thắng đứng dậy đuổi anh ta trở về phòng, chỉ thấy tiếng âm báo điện thoại di động của anh ta như viên bi liên tục văng ra ngoài.
Liên Thắng cau mày “Ngày mai cậu lái xe, còn nghịch di động?”
Lạc Đà ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
“Không phải, em đang tán gẫu với chị Nam.”
“Chị ấy thật biết pha trò.”
Từ trò chuyện tuyến đường đến chia sẻ kiến thức trên đường đi, Lạc Đà nói hết mấy chuyện thú vị những năm này cho Lâm Chi Nam nghe, Lâm Chi Nam cảm thấy hứng thú, càng hỏi càng muốn nhớ kỹ như chuyện xưa.
Lạc Đà gần như hỏi gì đáp nấy.
Xung quanh yên tĩnh mấy giây, Lạc Đà không chú ý đến ánh mắt Liên Thắng thẳng tắp rơi vào trên di động của anh ta, khóe miệng mím lại.
Lạc Đà dành hết tâm tư lên gõ chữ, nụ cười tươi hơn, đột nhiên cổ áo bị một bàn tay nắm chặt.
Liên Thắng giống như xách gà, mấy bước ném anh ta ra ngoài cửa.
Cửa đóng lại, giọng nói người đàn ông âm trầm.
“Cút đi, xe kia cậu đừng nghĩ đến nữa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận