Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi chiều thứ bảy Tống Miên và Lục Thanh Hoài cùng ở nhà, mỗi người tự làm việc của mình.
Tống Miên mặc quần cao bồi và áo sơ mi ngồi khoanh chân ở trên cái thảm lông thật dày, cô ôm một cái máy tính để chỉnh sửa bài tập thực hành, còn Lục Thanh Hoài lại nhàn rỗi không có chuyện gì làm, cầm một cuốn sổ vẽ ngồi đằng sau lưng cô viết viết vẽ vẽ.
Làm một lúc lâu, cuối cùng Tống Miên cũng đã làm xong bài tập, cô đẩy cái máy tính ra phía trước, duỗi người ngả người về phía đằng sau, lại quên mất phía sau cô còn có người ngồi.
Lúc cô ngửa đầu ra sau bị đụng phải cái gáy da dày cộp cứng ngắc của cuốn sổ vẽ mà Lục Thanh Hoài đang cầm, còn đụng phải rất mạnh, cũng may hiện tại Lục Thanh Hoài đang suy nghĩ cái gì đó cho nên chỉ ngồi yên mà không vẽ, nếu không bức tranh trên giấy có lẽ đã bị hủy hoại rồi.
Tống Miên ôm đầu kêu khẽ một tiếng, Lục Thanh Hoài nhíu mi ném cuốn sổ vẽ sang một bên, nghiêng thân thể về phía trước vội vàng giúp cô xoa đầu, vừa xoa vừa trách móc: “Sao lại không cẩn thận như vậy? Nếu bị cạnh sách cứa qua thì làm sao bây giờ?”
“Chỗ này lớn như vậy mà anh lại chỉ muốn ngồi ở phía sau lưng em,bây giờ lại đi trách em hả.” Tống Miên che lại cái gáy, nhỏ giọng nói thầm.
“Làm sao nào? Em không phục hả?” Lục Thanh Hoài nghe vậy cười nhẹ một cái, ngữ khí uy hiếp nói.
Tống Miên nhăn cái mũi lại, nhất thời không nói thêm gì nữa.
Lục Thanh Hoài giúp cô xoa một lúc sau đó dịu dàng hỏi cô: “Có còn đau nữa không?”
Tống Miên lắc đầu, khép máy tính lại muốn đứng lên, Lục Thanh Hoài nắm lấy cổ tay và chỗ bả vai của cô kéo cô ngồi trở lại trên mặt đất, hỏi: “Làm xong bài tập chưa? Em định đi đâu vậy?”
“Làm xong rồi, em thấy hơi buồn ngủ, muốn đi ngủ một lát.” Tống Miên thành thật nói.
“Chờ một lát, xem xong cái này rồi anh sẽ đi lên cùng em luôn.” Giọng nói của Lục Thanh Hoài đột nhiên trầm xuống.
Tống Miên đang ngồi ở giữa hai chân hắn, hắn nghiêng thân mình về phía trước một chút, vừa lúc có thể ôm trọn Tống Miên vào trong lòng ngực mình, hắn cọ cọ cái cằm lên đỉnh đầu của cô, mùi thương thanh đạm dễ ngửi chui thẳng vào xoang mũi, hắn cầm cuốn sổ vẽ vừa mới ném sang một bên đưa cho cô xem, nhẹ giọng nói: “Em nhìn thử xem em thích cái nào, hoặc là có chỗ nào không hài lòng cũng có thể nói với anh để anh sửa lại.”
Tống Miên nhìn bức vẽ trong tay, thật ra cũng có thể nói đó là một bức phác thảo thiết kế, bởi vì trên đó là mẫu váy cưới mà hắn thiết kế ra.
Hắn không hổ danh là con trai của kiến trúc sư, hoàn mỹ kế thừa thiên phú sáng tạo và hội họa của cha mẹ mình, cô lật sang một chút, đã vẽ được mười mấy tờ, cho dù chỉ là sơ đồ phác thảo, nhưng mỗi một tờ đều tinh mỹ độc đáo, quả thật là chỉ cần tô thêm chút màu sắc là có thể cầm bản vẽ để đi làm thành phẩm được rồi.
Tống Miên lại lật giở về phía trước nữa, ở giữa là những bức vẽ về cô, ở đủ loại thời điểm, trong lúc cô không hề hay biết gì cũng đã trở thành người trong bức tranh của hắn.
Lại giở về phía trước, là một vài bản vẽ phác thảo của nhẫn, hơn nữa cô còn tìm thấy một bức vẽ giống với cái nhẫn mà cô đang đeo trên tay.
Thì ra cái nhẫn này là do hắn thiết kế ra, bàn tay đang lật trang của Tống Miên dừng lại, lúc trước hắn đã từng thuận miệng nói qua một lần, cô lại nghĩ hắn bận rộn như vậy hơn nữa cũng sẽ không rảnh rỗi làm những chuyện phiền chán như thế, cho nên cô chưa bao giờ cảm thấy đó là thật sự cả.
Lục Thanh Hoài vòng tay ôm lấy vòng eo cô từ sau lưng, hắn nghiêng đầu cọ vào sườn mặt cô, nhìn cô đang chăm chú nhìn vào bức phác thảo nhẫn thật lâu, cũng im lặng giống như cô, không có tranh công cũng không có cưỡng bức, chỉ im lặng chờ đến khi cô lại tiếp tục lật xem những bức vẽ phía trước, đến khi cô đã xem xong gần nửa cuốn sổ vẽ của mình mới hơi cúi đầu xuống dịu dàng hôn lên sườn má và tóc mai của cô.
“Thích cái nào?” Lục Thanh Hoài hôn hôn vào vành tai cô, nghẹn giọng hỏi.
Tống Miên im lặng thật lâu, mãi đến lúc hắn hơi dùng lực cắn vào vành tai cô, ở chỗ vành tai truyền tới cảm giác đau đớn.
Nói không cảm động là giả, không một ai nhìn thấy những thứ này xong còn có thể ý chí sắt đá như cũ được, ít nhất là cô không thể làm được.
Ngày mà bọn họ lãnh giấy đăng ký kết hôn là vào tuần sau nữa, hắn cũng đã nói với cô là có muốn làm nhanh trước trong mấy ngày này không, nhưng bởi vì những điều mà Mạnh Viễn nói làm cho cô có chút dao động, vậy nên cô đã cự tuyệt hắn.
Cô hy vọng bản thân mình có thể dành thời gian còn lại để suy xét cho rõ ràng, cô có thể thật sự tiếp thu được Lục Thanh Hoài hay không, có thể tiếp thu giá trị quan vặn vẹo của hắn, tiếp thu sự cố chấp của hắn, tiếp thu sự điên cuồng của hắn, còn có cả tiếp thu bệnh trạng của hắn nữa.
Dục vọng chiếm hữu của hắn, còn có tư duy, phương thức của hắn, đây là mâu thuẫn tồn tại ở giữa bọn họ, hơn nữa vĩnh viễn không thể tiêu trừ đi được.
Nhưng hắn là Lục Thanh Hoài, hắn biết rõ nhất làm như thế nào có thể khiến cho cô động tâm, cũng biết rõ nhất cách có thể làm cho cô mềm lòng.
Tống Miên biết, bọn họ còn chưa kết hôn, cô còn có cơ hội để chạy thoát, một khi tất cả mọi việc đã xong xuôi hết cả, cô sẽ không còn cơ hội để quay đầu lại nữa.
Nhưng Tống Miên cũng biết rằng sự cự tuyệt của cô hoàn toàn không có ý nghĩa gì, hơn nữa giờ phút này cán cân tình cảm đã không thể khống chế được mà nghiêng về phía hắn, nhưng mà cô không cam lòng, trong thâm tâm cô vẫn còn sợ hãi, cô giống như là một con thuyền lá cô độc trên mặt biển rộng lớn, phân vân không biết nên đi về hướng nào, cuối cũng chỉ có thể cúi đầu nói: “Cái nào cũng rất đẹp.”
“Vậy cứ làm ra hết, sau đó lại chọn sau?” Lục Thanh Hoài dùng ngón tay nhéo cằm nâng mặt cô lên, môi mỏng dán vào khóe môi cô, nỉ non dò hỏi.
“Không, không cần…” Cô còn chưa nói dứt lời Lục Thanh Hoài đã ngậm lấy cánh môi cô, nuốt hết những lời mà cô định nói vào.
Tống Miên theo bản năng muốn trốn ra phía sau, nhưng Lục Thanh Hoài lại vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ giữ chặt cái gáy của cô lại, không cho phép cô chạy trốn, cánh môi anh quấn quýt thân mật hôn môi cô, mà mái tóc dài cô tùy ý buộc lên ở phía sau cũng đã rũ ra, rơi tán loạn trên vai.
Hơi thở ấm áp dây dưa với nhau, Lục Thanh Hoài nâng gáy của cô lên, hôn càng sâu hơn.
Hắn dùng ngón tay thon dài nắm lấy cằm cô, còn lại mấy ngón tay lạnh lẽo khác dán lên chiếc cổ thon dài của cô, khẽ cắn lên cánh môi cô, nhân lúc cô vì đau đớn mà hé miệng ra theo phản xạ thì thừa cơ xâm nhập vào, càn quét bên trong khoang miệng cô, công lược thành trì.
“Ưm…” Tống Miên ngưỡng cổ như vậy có chút khó chịu nên nhăn mi lại, Lục Thanh Hoài ôm lấy eo cô, nắm chân cô bế cô từ dưới mặt đất đặt lên đùi mình, để cô ngồi trong lòng mình, ôm eo cô tiếp tục hôn môi với cô, cuốn sổ vẽ dày nặng lúc nãy cũng bị bọn họ vứt xuống đất, không ai thèm quan tâm.
Tống Miên bị hôn đến mức choáng váng, khoang miệng bị môi lưỡi của hắn xâm chiếm, cánh môi cũng bị hắn mút đến mức tê dại đau đớn, sắc môi đỏ tươi ướt át giống như là vừa được uống máu.
Mà bàn tay của hắn không biết đã lần cởi hai viên cúc áo sơ mi phía trên của cô từ lúc nào, hơn nữa còn chui vào trong nắm lấy một bên mềm ấm của cô, dịu dàng lại cực kỳ sắc tình mà xoa nắn.
“Ưm, đừng, đừng xoa…” Tống Miên đã cảm nhận được vật cứng rắn của Lục Thanh Hoài cách lớp vải quần chống lên mông cô, cô không dám lộn xộn, chỉ có thể thở dốc, phát ra tiếng kháng cự yếu ớt.
Lục Thanh Hoài lại dường như không thèm nghe cô đang nói gì, chỉ lo hôn môi cô, bàn tay to lớn nắm lấy bầu vú trơn mềm trắng nõn của cô để xoa bóp, yêu thích không chịu buông tay, lòng bàn tay lạnh lẽo ác liệt cố ý cọ xát qua đầu vú mẫn cảm vừa bị cắn tối qua, để lại cho cô chút đau đớn nhưng cũng đầy kích thích.
“A Nghiên.” Cô kiều mị cầu xin, gọi hắn một tiếng.
“Bé ngoan, hôm qua em gọi anh là gì nào, lại gọi một tiếng như vậy đi.” Lục Thanh Hoài cong khóe môi lên, ghé vào bên tai cô dịu dàng dỗ dành.
Trên mặt Tống Miên nhanh chóng xuất hiện màu đỏ ửng, cảm thấy thẹn thùng đến cực điểm.
“Bé ngoan, mau gọi đi, anh muốn nghe.” Lục Thanh Hoài dùng sức nhéo đầu vú cong cong của cô, âm thanh tràn đầy tình dục, nói.
“Ông, ông xã.” Tống Miên đau đến nhăn mi lại, cảm thấy thẹn đỏ mặt nhưng vẫn nhỏ giọng nói cái xưng hô kia ra khỏi miệng.
Cái xưng hô này hoàn toàn là do hắn dùng thủ đoạn xấu xa cưỡng chế cô gọi ra, quả thật là nghĩ lại mà hãi.
Tống Miên nhớ lại lúc đêm qua cô ghé vào trên giường vừa bị hắn làm vừa bị hắn đánh mông còn bị hắn ép gọi hắn là ông xã, khuôn mặt cô lúc ấy đỏ như thể nhỏ ra máu, giãy giụa muốn đứng dậy đi về phòng ngủ.
Lục Thanh Hoài thoải mái mỉm cười nhìn cô, lại một lần nữa kéo cô vào lòng ngực mình, vui sướng dịu dàng dỗ dành: “Bé ngoan, không thẹn thùng nữa nhé? Em kêu rất êm tai, anh rất thích.”
Hắn thích hay không thì liên quan gì đến cô cơ chứ!
Tống Miên xấu hổ buồn bực không muốn để ý đến hắn, vẫn muốn đi lên lầu, Lục Thanh Hoài lại kéo cô xuống ôm eo cô rồi nâng khuôn mặt cô lên, tiếp tục hôn môi giống như là để dỗ cô.
Tống Miên nằm trong lòng ngực hắn dần dần thuận theo, hai người đang hôn môi mãnh liệt triền miên, đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Không ngờ lần này lại là Lục Thanh Hoài chống lên cái trán của cô, yêu cầu dừng lại trước, Tống Miên đợi một lúc sau ánh mắt cũng dần trở nên thanh tỉnh.
“Là ai vậy?” Tống Miên thở hổn hển nhỏ giọng hỏi.
Lục Thanh Hoài vuốt ve sau gáy cô, khẽ cong khóe môi, ánh mất thâm trầm, cười khẽ một tiếng lười biếng tùy ý nói: “Có lẽ là Tô Thừa chăng.”
“À.” Tô Thừa là người vừa đến đưa văn kiện cho Lục Thanh Hoài vào cuối tuần, Tống Miên không nghi ngờ gì, trượt xuống khỏi người hắn, sửa sang lại quần áo rồi ôm máy tính lên nói: “Vậy anh cứ làm việc trước đi, em lên phòng trước đây?”
Lục Thanh Hoài ngồi dựa vào trên sô pha nhìn cô sửa sang, chờ đến khi cô mở miệng nói chuyện mới lôi kéo cánh tay của cô làm cho cô khom lưng tới gần hắn, sau đó nghiêng đầu dán môi mỏng lên sườn cổ cô dùng sức mút một cái rồi dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm qua coi như an ủi một chút, sau đó mới chịu buông tha cho cô, hắn coi nhẹ biểu tình tức giận của cô, cười khanh khách nói: “Được rồi, em đi lên đi.”
Tống Miên trừng hắn một cái sau đó thở phì phì che cổ lại, quay người chạy lên trên lầu.
Sau khi Tống Miên quay người đi, ánh mắt ôn hòa dung túng của Lục Thanh Hoài biến mất trong nháy mắt, hắn nghe tiếng chuông cửa dồn dập, khóe môi mang theo ý cười lạnh băng, một lúc lâu sau mới thong thả ung dung đứng dậy đi mở cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận