Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giọng cô nhẹ nhàng lại rất kiên định.

“Ba, vậy cách ba đối xử với con mới là yêu sao?”

Những lời này giống như đã chọc thủng một cái lỗ trong căn phòng này

Trong khoảng thời gian ngắn, ba người không ai nói lời nào.

Đào Đào chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhàng như bay giờ.

Mấy năm nay cô đều mang theo hành lý nặng trên người, hiện tại đã được bỏ xuống được rồi.

“Không có chuyện đúng sai trong tình yêu, nếu có sai thì là do họ dùng sai phương thức mà thôi. Còn chuyện sau này liệu con có thể gặp được người nào tốt hơn A Thác không, nghi ngờ liệu đây có phải tình yêu hay không thì đó là chuyện của tương lai, ít nhất hiện tại con muốn ở bên anh ấy.”

Sau này cô vẫn luôn tin tưởng Thời Thác.

Tương lai có ra sao đi nữa, đó là chuyện của thời gian.

Mà hiện tại, cô nên nắm chặt tình yêu đó.

Nói xong Đào Đào kéo cửa ra và nhìn thấy chàng trai đang đứng dựa vào cạnh cửa.

Mồ hôi thấm đẫm trên trán anh, một bên gương mặt có chút sưng, khóe miệng còn mang theo tơ máu.

Thời Thác nghe được tiếng động, ngước mắt lên nhìn cô.

Nhiều năm sau, khi Đào Đào trở thành cảnh sát, cô đã thẩm vấn đủ loại phạm nhân, gặp đủ loại người nhà, tuổi cô cũng dần lớn, tính cách cũng dần trầm ổn hơn.

Nhưng cô luôn nhớ về cái đêm kết thúc môn thi đại học cuối cùng này.

Con người luôn xúc động trong nhiều thời điểm, nhưng cơ hội bốc đồng hẳn chỉ có một lần trong đời.

Mà lúc này đây, trùng hợp nó lại được cô dùng đến.

Đào Kiến Lâm giờ đây mới đánh giá chàng trai trước mặt.

Chàng trai có thân hình cao gầy chắc chắn nhưng có vẻ không đủ thành thục.

Ông chỉ là kéo khóe miệng, như đang nhắc nhở cô “Đào Đào, nếu con ra khỏi cửa này, những gì trước đây chúng ta cho con sau này sẽ không còn nữa, tự con suy nghĩ kỹ đi.”

Đào Đào đưa tay lau mặt, nhìn về hướng Thời Thác cười như không cười, “A Thác, anh cần em không?”

Thời Thác đứng dậy ngẩng đầu nhìn người đàn ông trung niên một cái, anh hơi cúi người mở rộng hai tay về phía cô, “Nhóc con, lại đây, bạn trai ôm một cái.”

Đào Đào chạy đến nhảy lên trên người anh.

Thời Thác cúi đầu hôn lên cổ cô, rồi ôm cô, hơi cong eo nói với Đào Kiến Lâm, “Xin lỗi chú dì, con mang em ấy đi trước.”

Nói xong ôm người trong lòng đi xuống lầu.

Trong một phút đó, Đào Kiến Lâm nhìn theo bóng dáng hai người, đột nhiên cảm thấy tim mình như bị khoét đi một miếng.

Thẩm Mộng Viện giờ đây chỉ biết khóc, đại não dường như đã mất khả năng suy nghĩ.

Chờ đến khi Đào Kiến Lâm đóng cửa, bà rốt cuộc không nhịn nổi nữa bắt đầu ồn ào, “Ông làm gì vậy! Đào Đào cũng là con gái của ông! Ông cứ như vậy đem con bé đuổi đi sao, lỡ như nó thật sự không trở lại thì chúng ta phải làm sao đây!”

Đào Kiến Lâm bực bội liếc bà một cái, “Được rồi, hai đứa nhỏ chưa đủ 20 tuổi làm sao có thể sống khi không có tiền, không đến một tuần sẽ trở lại thôi.”

Sau khi Thời Thác đem người ôm xuống lầu, cô gái nhỏ trên người không khác khối kẹo mạch nha, làm thế nào cũng không chịu buông tay.

Anh ôm người đi đến phía xe, vừa định nói chuyện thì nghe được tiếng động “ùng ục ùng ục”.

Anh bị cô làm cho buồn cười, không khỏi nhấc chân ước lượng trên người, “Không đói bụng sao?”

Đào Đào lau khô nước mắt, giọng nói có chút buồn và nhỏ, “Có chút…”

Nói thì nói chứ cánh tay vẫn ôm chặt cổ anh không chịu buông tay.

Thời Thác vỗ vỗ lưng cô, dỗ dành “Ngoan, không phải nói muốn đi ăn ếch sao, anh mang em đi ăn, ăn xong về nhà thu dọn đồ đạc.”

Đào Đào sửng sốt, lực đạo trên tay cũng nới lỏng, ngẩng đầu nhìn anh “Thu dọn đồ đạc sao?”

“Ừ, thu dọn đồ đạc qua nhà mới.”

Nhà mới…

Thời Thác thấy cô sững sờ, kiên nhẫn giải thích cho cô, “Đào Đào, em có đi với anh không?”

Đào Đào nghe vậy ngửa đầu nhìn anh, nước mắt lại thiếu chút nữa chảy xuống.

Nhớ tới câu nói lúc nãy Đào Kiến Lâm nói, cô gật đầu.

“Đi với anh.”

Đi chỗ nào cũng được, chỉ cần bên cạnh anh là được.

Sau khi kỳ thi đại học chấm dứt, Đào Đào đi theo Thời Thác dọn đến Hàng Châu.

Sau khi đến đó, cô mới biết được Thời Thác đã thuê một căn hộ ở giữa trường học của hai người.

Hai người đem căn phòng ở Ninh Xuyên trả lại, còn phòng của Đào Đào thì Thẩm Mộng Viện chỉ thuê cho cô ở đến khi kì thi đại học kết thúc.

Vốn dĩ tính chờ cô thi xong đem cô đi Anh, kết quả không nghĩ tới nửa đường bị Thời Thác cướp đi.

Trong nhà không khí rất uể oải, Đào Đào không quay về, cũng không gọi điện thoại, cứ như thể cô đã bỏ trốn cùng Thời Thác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận