Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Kế nương tử tìm ta là vì chuyện của Ôn lớn nhân đúng không? Cá lư ở quán này ngon lắm, hôm nay ta đãi khách, chúng ta vừa ăn vừa từ từ nói. Nhưng lần tới nếu có chuyện, ngươi nhớ là đừng gióng trống khua chiêng đến Cung gia tìm ta, cứ viết một lá thư nhờ ngươi mang tới là ta sẽ đến ngay.”
“Chuyện lần này là do cha chồng của ngươi vạch tội một số tham quan kết bè kết đảng nên mới bị biếm ngục. Bây giờ chỉ mình hắn lâm vào vòng lao lý, nhưng nếu có kẻ ác tâm nhìn thấy ta và ngươi đi lại thân mật mà tung tin thất thiệt, nói Ôn Trạm kết cánh với Thủ phụ lớn nhân mưu hại thần tử thì Ôn Trạm mới đúng là thê thảm.”
Lam Hạc làm một loạt thao tác như sấm rền gió cuốn, đầu tiên bà nói phét hù doạ tiểu cô nương không có kiến thức, làm mặt Kế Oanh Nhi trắng bệch vì bị dáng vẻ lỗ mãng của bà doạ sợ. S
au đó Lam Hạc mới trấn an “Ngươi đừng nóng vội, Hoàng Thượng là đấng minh quân ắt sẽ không làm khó trung thần. Mà Ôn lớn nhân cát nhân thiên tướng, sẽ chỉ chịu chút nỗi đau da thịt chứ chưa tới mức mất mạng.”
Nghe Lam Hạc nói thế, cuối cùng cô nương câm cũng yên lòng. Lam Hạc nhìn mặt đoán ý, thầm nghĩ đứa bé này thật đơn thuần, bảo sao Ôn Trạm không yên tâm để Kế thị một mình.
Bà dịu dàng duỗi tay xoa cổ Oanh Nhi, cất giọng quan tâm “Ngươi có đau không? Vừa rồi ta bất đắc dĩ nên mới đánh ngươi hơi ma͙nh tay, đừng giận nhé.”
Ngoại trừ cha chồng Ôn Trạm thì từ trước đến nay chưa có ai chạm vào Kế Oanh Nhi dịu dàng thân mật như thế.
Khuôn mặt nhỏ lập tức hiện hai đóa mây hồng, dáng vẻ thẹn thùng cúi đầu làm người dễ sinh lòng trìu mến.
Chà, chẳng trách lão háo sắc Ôn Trạm động tâm với cô con dâu này. Cô nương câm vừa xinh đẹp vừa thật thà, là người dịu dàng ngọt ngào đến nỗi lúc nổi giận cũng lộ ra vẻ ngây thơ khả ái, hơn nữa…
Mắt Lam Hạc đảo qua ngực Kế Oanh Nhi, bà thầm chép miệng lão tặc Ôn Trạm thật có diễm phúc.
“Bây giờ Kế nương tử còn ở Ôn phủ không? Ôn lớn nhân không dặn dò gì sao?”
Đôi mày đẹp của Kế Oanh Nhi nhíu chặt, nàng chậm rãi lắc đầu, miệng nhỏ chu ra như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Nàng nhớ lại lời dặn dò của Quế Chân, rằng “Đừng giả câm nữa”, vì thế mới lấy hết can đảm lên tiếng với Lam Hạc “Bây giờ thiếp không còn là con dâu nhà họ Ôn nữa, Ôn lớn nhân đã giúp thiếp biến tờ hôn thư thành rác thải, cho thiếp rời phủ tự sinh sống.”
“Công chúa đïện hạ, thiếp cầu xin người một chuyện, không biết người có thể tìm cách để bọn thiếp có thể vào thăm ngục một lần? Thiếp… thiếp muốn gặp mặt Ôn lớn nhân để hỏi rõ mọi chuyện.”
Trước ánh mắt kinh ngạc của Lam Hạc, Kế Oanh Nhi lấy ra số ngân lượng được Quế Chân giao phó khi nãy, “Bạc này… là dùng để nhờ vả, nếu không đủ thì bọn thiếp sẽ đưa thêm, cầu xin người.”
Lam Hạc cười nhìn nàng, cố ý thăm dò bằng giọng dịu dàng “Thì ra ngươi có thể nói chuyện, ngươi nói “bọn thiếp”, tức là ngoài ngươi ra vẫn còn có người lo lắng cho Ôn lớn nhân. Người đó nhất định là mẹ chồng ngươi, Ôn phu nhân Từ Uyển?”
Oanh Nhi lắc đầu, bị Lam Hạc dụ dỗ kể sach sành sanh chuyện lai lịch của Quế Chân, nguyên nhân vì sao nàng giả câm, cùng với những chuyện có liên quan khác.
Thì ra là thế, Lam Hạc thầm nghĩ, ngươi kể bí mật cho ta nhưng không kể cho cha chồng ngươi thì đừng trách vì sao sau này nếm mùi đau khổ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận