Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được, chồng bỏ Nhược đi đâu chứ?”
Phỉ Nhược vừa nghe đã nhăn nhó, quay lại nhìn cậu. Thiếu Quân thở dài, tay vén tóc cô qua tai.
“Anh sẽ nhanh về”
“Không cho, không cho. Quân không được bỏ Nhược đi đâu hết”
Phỉ Nhược ôm chặt Thiếu Quân, mặt mếu máo đến nơi.
“Được được, không đi không đi”
Thiếu Quân vốn không yên tâm khi cô không có cậu bên cạnh. Nếu cô đã không chịu thì đành gác lại chuyện này.
Cậu nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng đặt lên đó một nụ hôn, tựa như để trấn an, cũng như tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc vốn có của bọn họ.
Phỉ Nhược rất ngoan ngoãn để cậu chiếm lấy. Từ viền môi mềm đến chiếc lưỡi ướŧ áŧ. Ngày càng mạnh mẽ.
Thiếu Quân bế cô lên giường, cả cơ thể nằm đè lên cô. Môi lưỡi ngày càng tấn công mạnh mẽ. Hơi thở cả hai dần hỗn loạn, cậu rời môi cô, đôi môi nóng ấm vờn nhẹ quanh tai cô. Phỉ Nhược ngày lập tức rùng mình, một dòng điện chạy từ tai ra khắp toàn thân.
“Quân…”
Cô nhẹ giọng gọi một tiếng. Cảm giác này, vừa xa lạ vừa thân quen, rốt cuộc cô bị làm sao? Nóng nóng, có khi nào cô bị cảm rồi?
Thiếu Quân nghe cô gọi, lại kéo một đường xuống cổ cắи ʍút̼, bàn tay theo bản năng cách đưa đến bên ngực cô, cách vài lớp áo mà xoa nắn.
Chết tiệt, dưới thân cậu rõ ràng là một người phụ nữ, một người phụ nữ xinh đẹp, người mà cậu trao tình cảm, tại sao lại không thể…
Thiếu Quân chợt dừng mọi hành động, hốt hoảng rời khỏi người Phỉ Nhược.
“Ngoan ngủ đi, anh có chút việc”
Cậu để lại một câu, vội vàng rời khỏi phòng. Bất ngờ là Phỉ Nhược cũng không như mọi khi nhõng nhẽo đòi cậu ở lại. Cô hoàng toàn chưa thoát khỏi cảm giác vừa rồi, mơ mơ hồ hồ, đầu lại ẩn nhẫn đau.
Thiếu Quân ngồi trên sofa phòng khách, điếu thuốc trên tay đã vơi một phần ba, một tay đỡ lấy đầu, gương mặt không tránh khỏi vẻ chán nản. Cười đau đớn.
Vậy mà thật sự lại không có cảm giác, không có…
Cậu rít một hơi thuốc, lại thầm trách số phận. Ông trời sao lại ác với cậu như vậy, nếu cậu làm gì sai, sao không thể phạt cậu nhẹ nhàng hơn một chút, để cậu còn cơ hội sửa đổi. Tại sao một phát lại tước đoạt tư cách làm đàn ông của cậu.
Rất may mắn khi Phỉ Nhược chỉ như đứa trẻ, một đứa trẻ sẽ không bao giờ biết đến thể xác nɧu͙© ɖu͙©, sẽ không bao giờ khinh thường cậu.
Nhưng liệu sau này thì sao, lỡ một ngày cô nhớ lại, thần trí rõ ràng, có sẵn sàng ở cạnh người bất lực như cậu không?
——
“Em dâu, sao bây giờ mới biết em quyến rũ như vậy nhỉ?”
“Gọi tên anh..”
“Nhược Nhược…”
Aaa, đau quá. Là ai, ai đang thì thầm bên tai cô, gương mặt ẩn hiện đó là ai?
Đau quá, Quân, Quân…
Phỉ Nhược ngồi co mình trên giường, tay ôm lấy đầu. Cơn đau tê nhói trong đầu, trước mắt u tối. Chỉ có những hình ảnh nhập nhằng hiện lên.
“Đau quá, đau quá…”
Cô không ngừng lấy tay đập vào đầu, cố xua đi cảm giác đau đớn. Không chỉ thể xác mà tâm hồn cô cũng mơ hồ tê dại.
“Phỉ Nhược, em làm gì vậy?”
Thiếu Quân vừa bước vào đã bị cảnh tượng trước mắt làm hoảng sợ. Vội chạy đến ngăn cản cô làm tổn thương bản thân.
“Hức… Nhược đau, Nhược đau…”
Cậu thầm rủa, tự trách bản thân. Vội kéo tủ lấy hộp thuốc Đàm Trạch đưa. Cậu vậy mà lại quên mất.
“Nào, uống sẽ không đau”
Cô dụi dụi mắt, khó khăn uống thuốc vào. Cơn đau trong một lúc chưa thể giảm xuống, Phỉ Nhược vẫn thút thít nức nở.
Thiếu Quân đỡ cô nằm xuống, không ngừng vuốt ve an ủi. Một lúc sau cơn đau dịu dần, cô vẫn sợ hãi nằm trong lòng cậu.
“Nhược sợ…”
“Sao vậy?”
Cô nắm lấy áo Thiếu Quân, ngước lên nhìn cậu, nhỏ giọng.
“Cái người nào đó cứ nói trong tai Nhược, đau”
“Ngoan, không sao đâu, ngủ đi”
Thiếu Quân biết những kí ức cũ đang hiện về, cũng biết người trong lời cô là ai. Thiếu Minh vậy mà lại ảnh hưởng đến cô nhiều như vậy.
—-
Đường phố tấp nập, tiếng người xì xào. Xung quanh đa số đều là các cặp đôi.
“Anh có thể bớt cứng nhắc được không?”
Mễ Tịch lần nữa quàng tay Đàm Trạch, lôi lôi kéo kéo anh xếp hàng vào cửa. Phải biết cô đã phải dụ dỗ thé nào tên này mới chịu cùng cô đi xem phim. Sao có thể để anh ta lạnh nhạt như người dưng chứ.
Sau đêm đó, mối quan hệ của bọn họ đã phát triển đến một mối quan hệ gì đó… không rõ ràng.
Không thừa nhận, không chối bỏ.
Chính là cái kiểu không nhìn rõ bản thân muốn gì.
“Phim này nghe nói rất chán”
“Ai bảo chán, tôi cắt lưỡi người đó”
Đàm Trạch nhìn vẻ hùng hồn của cô, tặc lưỡi bỏ qua, cũng lười phải đôi co với cô.
“Nhanh vào”
Vừa đến lượt, Mễ Tịch đã nhanh chóng lôi kéo anh vào. Có vẻ rất hào hứng.
Cô được một người bạn giới thiệu phim này, thật ra cô cũng chưa xem, từng nghe qua vài lần nhưng thật sự cảm thấy không hợp với cô chút nào.
Gì mà tình yêu lãng mạn, hy sinh, xem rớt nước mắt. Nếu không phải nghe đồn xem chung với người đàn ông mình thích sẽ lấy được cảm tình của người đó, còn lâu cô mới xem.
Hết chap 111.

Bình luận (0)

Để lại bình luận