Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cám ơn anh.” Nàng nói khẽ tạ ơn, cắt đứt lời của hắn.

“Tô tiểu thư…….” Hắn sững sờ ngẩng đầu nhìn nàng, nàng cười lắc đầu,“Cái này không liên quan đến học trưởng, học trưởng không cần phải áy náy, huống chi học trưởng cuối cùng vẫn là lựa chọn ko tổn thương tôi, không phải sao? Muốn nói xin lỗi, cũng là do tôi nói, mục tiêu của bọn hắn là tôi, chính là làm mọi người liên lụy.”

Tần Tử Vương trong lòng thở dài, chính vì nàng như vậy, hắn mới không có biện pháp hạ quyết tâm xâm phạm!

Đinh ~~ đinh ~~~ đinh ~~~~

Chuông điện thoại bỗng dưng tại giữa hai người vang lên, Tần Tử Vương trong nội tâm chấn động, một loại dự cảm bất tường thoáng chốc tản ra trong lòng, hắn lấy điện thoại ra, trừng mắt nhìn dãy số lạ lẫm trên màn hình, nắm chặt tay thậm chí có thể thấy khớp xương có chút vi trắng bệch.

Tô Mộ Thu hiểu rõ vì vậy ôn nhu nói,“Nghe đi.”

Tần Tử Vương hít sâu một hơi sau đó nhấn nút nghe, tay khẽ run tiết lộ ra nội tâm của hắn khẩn trương,“Alô……” Đối phương mới mở miệng chính là hung ác chất vấn, hắn bị dọa cho hoảng sợ,“Là…. Tôi…. Tôi…… Cô ấy……” Hắn ấp úng, căn bản còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào.

“Nói tôi tại phòng tắm té xỉu , lập tức đi ra ngoài.” Tô Mộ Thu thấp giọng nói.

Hắn không đồng ý nhíu mày, che điện thoại muốn nói gì, nhưng là bị ánh mắt nàng kiên định ngăn lại, hắn cẩn thận trả lời,“Xảy ra một chút việc, cô ta ngất rồi, rất nhanh…….. Tôi lập tức mang cô ta đi ra ngoài….. Ân, biết rõ, hảo, anh hãy giữ lời hứa, đừng thương tổn em gái tôi.”

Tần Tử Vương cúp điện thoại, cất điện thoại vào túi sau đó vẻ mặt ngưng trọng nhìn xem Tô Mộ Thu,“Như thế này, tôi gọi hai người ngoài cửa vào, tôi sẽ ngăn bọn họ lại, cô hãy chớp lấy cơ hội…………..”

“Túi xách của tôi anh có mang theo ko?” Nàng cắt đứt lời của hắn.

“Hả?” Hắn có chút sửng sốt,“Có, đặt ở đầu giường…….”

“Vậy là tốt rồi.” Nàng gật đầu,“Chỉ cần tìm được cơ hội gọi điện thoại cho bọn họ, hết thảy đều có thể giải quyết, bọn họ hội bảo đảm em gái của anh an toàn. Trước đó, chúng ta chỉ cần đến bên giường làm bộ, đợi đến lúc bọn họ tới là tốt rồi.”

“Bọn họ?” Hắn nghi hoặc lập lại, lập tức nhớ tới hai người đàn ông kiêu căng lạnh lùng, đúng rồi, Phượng thị! Phượng gia thế lực là không thể khinh thường .

Tô Mộ Thu khẽ cắn môi, đè xuống cảm giác bất an trong lòng,“Tần học trưởng, kế tiếp làm phiền anh, xin anh phối hợp với tôi, như vậy, hiện tại đem tôi đỡ lên giường đi!”

Tần Tử Vương sau nửa ngày chưa có lấy lại tinh thần, hắn vì Tô Mộ Thu quyết định thật nhanh tác phong làm việc quyết đoán mà khâm phục, nếu như là những người khác gặp được loại chuyện này đã sớm bị dọa đến thất kinh, ko phải sao? “Cô không sợ hãi sao?” Nghi vấn trong lòng không tự giác hỏi ra miệng, đến khi hắn kịp phản ứng mới cảm thấy xấu hổ.

“Sợ hãi.” Tô Mộ Thu thẳng thắn thành khẩn gật đầu,“Nhưng tôi tin tưởng bọn họ có thể vì chúng ta giải quyết hết thảy nguy hiểm. Chúng ta mau đi ra a, nếu không đi ra ngoài, bọn họ sẽ đem lòng sinh nghi .” Nàng kéo khắn tắm trên người lên, thuận thế đem thân thể dựa vào hướng hắn, hắn vẻ mặt thành thật nghiêm túc biểu lộ, phối hợp đỡ nàng dậy mở cửa phòng tắm đi ra ngoài.

Người trong ngực là người mình hâm mộ đã lâu, nếu như không phát sinh ra loại tình huống này, hắn thật muốn cầu nguyện làm cho thời gian ngừng tại thời khắc này.

Tần Tử Vương khổ sáp nghĩ, tay không dám quá phận, hai tay chỉ là tượng trưng vịn tại vai Tô Mộ Thu.

Mắt thấy muốn tiếp cận mép giường , đột nhiên ngoài cửa vang lên hai tiếng thê lương thét lên, tiếp theo là thanh âm cửa bị đá văng ra, hai tiếng hét lo lắng gào rú đồng thời vang lên.

“Thu nhi!”

Là bọn họ!

Tô Mộ Thu nhịp tim đập nhanh, kinh hỉ giương mắt nhìn về phía trước, hai người đàn ông cao lớn song song đứng, toàn thân phát ra âm trầm khí tức, nội tâm căng cứng buông lỏng ra, hốc mắt hơi nóng, nàng thiếu chút nữa ko kiềm lòng mà rơi nước mắt.

Trước mắt nhoáng một cái, nàng còn không kịp phản ứng, Phượng Dạ Diễm không hề báo động trước một tiếng đột nhiên tiến tới đứng ở trước mặt nàng, một giây sau, Tần Tử Vương bên cạnh nàng bị đá ngã lên trên mặt đất.

“Tần học trưởng!” Nàng kinh hô, nhào tới trước xem xét thương thế của hắn, ân cần hỏi,“Anh không sao chứ?”

“Khụ khụ….” Tần Tử Vương bụm lấy ngực kịch liệt ho khan,“Không có….. Tôi không sao….. Khụ khụ……”

Nàng nhíu mày,“Sắc mặt anh đều trắng không còn chút máu, còn nói không có việc gì.”

“Xem ra, chúng tôi tới không đúng lúc, đã quấy rầy đến các người, phải không?”

Nguội lạnh thanh âm giống như âm thanh nhức tai của hạt châu rơi xuống trên mặt đất, lạnh giống như một nhát đao vạch phá thẳng tắp hướng về phía Tô Mộ Thu.

Tô Mộ Thu trên người chỉ có một khắn tắm trắng muốt, giờ phút này cúi tại bên người người đàn ông khác làm cho Phượng Dạ Diễm đỏ mắt, nhếch môi mỏng, nụ cười căng cứng nguội lạnh có thể thấy được hắn đang cực lực ẩn nhẫn lửa giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận