Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh cúi đầu hôn lên môi cô, “Mệt à?”

Tô Anh dạ khẽ, ngón tay vẽ từng xoắn ốc lên ngực anh, trầm thấp hỏi: “Mới nãy anh bảo hai năm trước là sao?”

Người đàn ông chầm chậm vuốt ve lưng cô, như một chập vỗ về sau trận hoan ái, cô khoan khoái nheo mắt, thở nhè nhẹ lên cổ anh.

“Hai năm trước, anh từng thấy em trong bữa tiệc mừng sinh nhật em ban tối.” Anh đáp.

Tô Anh kinh ngạc ngước mắt, Tống Đĩnh Ngôn cúi đầu, mắt anh dần tối, trong trẻo như suối nguồn.

“Em mắng một lão già té tát.” Anh cố ý đùa cô, “Lúc ấy anh đã nghĩ, cô bé này thật dữ dằn.”

Tô Anh hầm hừ, “Anh mới dữ ấy.”

“Về sau em kéo tay bà ngoại em làm nũng, trông ngoan ngoãn đến là yêu.” Anh nói, “Lúc ấy, anh rất muốn chiếm em cho riêng mình.”

Đôi mắt người con gái cong cong thành vầng trăng non, cười hỏi: “Anh thích em từ lần đầu gặp à?”

Người đàn ông đắn đo một hồi rồi dịu giọng đáp: “Anh chỉ biết là lúc gặp lại em rồi, anh không muốn buông tay ra nữa.”

“Mà muốn vĩnh viễn giống như thế này…” Eo cô bị siết chặt, là cảm giác giam cầm quen thuộc, “Em nằm trong vòng tay anh, hai ta gần gũi da thịt.”

Tống Đĩnh Ngôn dịu dàng mà hướng nội, bình thường không hay nói lời âu yếm, nhưng một khi mở lời thì quả thực làm người ta ngứa ngáy tận tâm khảm, trí mạng đến độ khiến con người ta không cưỡng lại được mà đắm chìm trong đó.

Tô Anh xúc động hôn lấp môi anh, “Anh chưa bao giờ kể em nghe chuyện này.”

“Anh sẵn sàng nói cho em bất cứ điều gì mà em muốn biết.” Người đàn ông thân mật gõ lên chóp mũi cô, “Còn không rõ gì nữa nào?”

Cô cụp mắt thoáng do dự, cuối cùng vẫn không cưỡng lại được, hỏi: “Ừm… Cái chị vừa rồi…”

Anh cười nhạt, tự nhiên đáp, “Cô ấy là người anh từng thích.”

Tuy đã đoán gần đúng từ lâu, nhưng tự anh nói ra, nghe sao cũng thấy khớp khớp, cô bực mình dẩu môi.

Người đàn ông cười càng thêm tươi, “Lại ghen đấy à?”

Người nào đó mạnh miệng: “Còn lâu nhé.”

“Anh Đào.” Anh gọi tên cô, trầm thấp, tay giữ gáy cô, khiến cô không thể không nhìn thẳng vào mình.

“Anh lớn hơn em nhiều tuổi như vậy, sao có thể chưa từng rung động.”

Anh nói tiếp, kiên nhẫn giảng giải cho cô nghe, “Huống hồ, kia cũng chỉ là một mối tình đơn phương không thành mà thôi.”

“Ít nhất hiện tại, bất kể là thể xác hay tinh thần, anh chỉ dành cho một mình em, mai này cũng sẽ chỉ thuộc về em.”

Anh hỏi cô: “Được chứ?”

Má cô ửng hồng, có phần xấu hổ, vốn chẳng phải người hay làm mình làm mẩy, vừa nghe anh nói thế, trái tim hờn dỗi dịu hẳn đi.

“Hửm?”

Cô thì thầm, “Được.” Rồi ậm ừ hỏi: “Vừa… Vừa rồi chị đó còn nói… nói…”

“Chuyện cầu hôn ấy à?” Anh nối lời cô chính xác, vờ buông tiếng thở dài tiếc nuối, “Làm sao bây giờ? Bị em phát hiện mất rồi.”

“Thật ra… anh không cần phải cầu hôn đâu…”

Trái tim người đàn ông chợt nặng trĩu, “Ý em là gì?”

Cô ngước mắt nhìn anh, nhấn vào từng con chữ: “Em sẽ không lấy ai khác ngoài anh.”

“Giờ anh nuôi em bên người được mà.” Cô cười xấu xa, bảo: “Em có thể thỏa mãn anh mọi lúc mọi nơi luôn.”

Tống Đĩnh Ngôn bật cười, nhìn người con gái tươi roi rói mà con tim mềm nhũn, anh ngước mắt ve vuốt gương mặt cô, “Thật chứ?”

Cô cao giọng, “Dĩ nhiên rồi.”

Tống Đĩnh Ngôn chuyển mình, người con gái bị anh thuận thế đè lên sô pha ngơ ngác chớp mắt, “Thầy?”

Anh cười nhẹ: “Không phải là mọi lúc, mọi nơi sao?”

Áo sơ-mi trùm trên cơ thể cô bị anh vén lên, đôi mắt đen như mực chăm chú ngắm nhìn cơ thể trắng nõn, mảnh khảnh và hoàn mỹ, trên bầu ngực tròn đầy có vô số vết hôn đậm nhạt mờ ám.

Cái hôn mềm mại in lên trán cô, trượt xuống chóp mũi, rồi rê dần đến bờ môi thắm đỏ.

Nhẹ nhàng, anh dỗ: “Ngoan, gọi ông xã đi nào.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận