Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dục Hỏa Cưỡng Bách
Hạ Thân Tỉnh Giấc
Ngụy Sâm vẫn còn ở trong cơ thể nàng. Hắn còn có bước quan trọng nhất đó, quy đầu nhắm thẳng vào sâu trong hoa hồ, tinh dịch nóng bỏng như dung nham phun trào rót vào tử cung, khiến nàng lập tức cảm giác hạ thể bị lấp đầy. Lục Phù lẩm bẩm nói: “Không cần, không cần…” Lại mệt đến hôn mê bất tỉnh. Đợi nàng tỉnh lại, đã là đêm khuya.
Hoàng đế mỗi lần làm chuyện xấu xong đều sẽ trốn nàng mấy ngày, lần này cũng không ngoại lệ. Nàng chống nửa người trên ngồi trên giường, cảm giác nùng tinh tràn ra ngoài , nàng xấu hổ bực bội nói: “Ngô nương, mau cho ta nước ấm, ta muốn lau mình”. “Vâng”. Rất nhanh, các cung nữ đỡ nàng vào bồn tắm, nàng vừa ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với bức tường trắng đó….
Ngô chưởng sự bẩm báo: “Các cung nữ đã dùng nước hoa một lần nữa trát phấn qua mặt tường”. Lục Phù mặt đỏ bừng, hận không thể tìm cái kẽ đất chui xuống, giọng căm hận nói: “Không được cho Ngụy Sâm vào nữa!”. Ngô chưởng sự khẽ mỉm cười, không trả lời , thầm nghĩ: Nương nương ngài chính là hậu phi a, thánh thượng sủng ái như vậy, thật là ở trong phúc mà không biết phúc.
Thượng Ân công công đứng một bên, nhìn hoàng đế mặc thường phục màu đen mới tinh, soi gương ngắm nhìn mặt rồng từ nhiều góc độ khác nhau. “Thượng Ân, bộ này của trẫm có đẹp không?” Hoàng đế đã hỏi đến lần thứ ba. “Hoàng đế long chương phượng tư, dáng vẻ trời ban”. Hắn vội vàng nịnh nọt. Ngụy Sâm nhẹ nhàng vuốt ve phát quan, vuốt phẳng những sợi tóc nhỏ. Lúc này mới hài lòng nhìn người trong gương, phân phó chuẩn bị xe ngựa đến Thừa Ân Điện. Thượng Ân công công đã quá quen với cảnh này, mỗi lần hoàng đế đến chỗ nương nương, đó nhất định phải là hoa phục thêm thân, sửa soạn tỉ mỉ một hồi mới chịu ra cửa. Ai, ai bảo vị chủ tử kia coi trọng vẻ bề ngoài chứ , hoàng đế vì muốn nàng vui lòng, sửa soạn đến nỗi vẻ ngoài sánh ngang Phan An, phẩm chất hơn người, quả thực sắp một cái nhìn khuynh đảo cả thành.
Nhưng công sức của Ngụy Sâm lại chẳng có tác dụng gì. Lục Phù vừa nghe thấy “Hoàng đế giá lâm”, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Đợi Ngụy Sâm mỉm cười tiến vào điện, nàng như một con nhím dựng lông, cảnh giác nói: “Ngươi lại đến làm gì!” Nàng cảm thấy câu hỏi này thừa thãi, hoàng đế đến tìm nàng thì còn làm gì được nữa. Thân thể nàng vừa mới hồi phục sau mấy ngày nghỉ ngơi, hoàng đế nhất định là tính toán thời gian mà đến, cái đồ sắc long này!.
“Trẫm đến thăm nàng a.” Nụ cười của hắn vừa thâm tình vừa dịu dàng , nếu là Lục Phù của quá khứ, bị hắn nhìn chăm chú như vậy, đã sớm chân mềm mặt đỏ. “Ngươi không đến thăm ta, ta sẽ càng tốt hơn”. Lời nàng nói thành công khiến nụ cười của hắn cứng đờ. Hắn là thiên tử kiêu ngạo, đâu thể cứ mãi chịu vẻ mặt lạnh lùng của người khác chứ. Ngụy Sâm hừ nhẹ một tiếng, lạnh giọng nói: “Cũng không biết mấy ngày trước đây là ai lúc được sủng ái cứ Sâm ca Sâm ca kêu không ngừng, giờ mặc xong quần áo liền không nhận người”. Khuôn mặt nhỏ của Lục Phù đỏ bừng, kiều diễm như phù dung hoa. Nam nhân ngoài miệng tuy tranh cãi, nhưng thấy nàng kiều thái như vậy, trong lòng vô cùng vui mừng.
Nàng không biết mình bị mê tình hương ảnh hưởng , nghĩ thân thể mình dâm đãng đến không thể kiểm soát. Giờ phút này bực bội đến nắm chặt hai quyền, người nhỏ bé hơi run rẩy, căm hận nói: “Hôm nay ngươi đừng hòng chạm vào ta nữa!”. “Được, được a,” nam nhân nhìn nàng cười dữ tợn, quay người phân phó cung nhân: “Người đâu, đưa công chúa đến Tử Thần Điện!”. Dứt lời bước nhanh đi ra ngoài.
“Không cần!” Lục Phù lập tức luống cuống, chạy vội đuổi theo, kéo lấy một tay áo của hắn. Nam nhân dừng bước, lạnh mặt quay đầu nhìn nàng. Nàng từ kiêu ngạo ương ngạnh trở nên dịu dàng dễ thương, khẩn cầu nói: “Ngươi đừng mang con gái ta đi”. Ngụy Sâm đối diện với nàng, nhìn rõ nàng quan tâm đến đứa bé kia như vậy, đáng tiếc đó là con của nàng với người khác. Hoàng đế mạnh mẽ hất tay nàng ra, tiếp tục đi ra ngoài.
“Không cần!” Lục Phù hoàn toàn luống cuống, nhanh chóng từ phía sau nhào tới, hai tay vòng quanh hắn, bám chặt bước chân hắn. Nàng run giọng nói: “Ta nghe lời ngươi, ta nghe lời ngươi, ngươi đừng mang con bé đi, đừng làm hại con bé”. Lòng Ngụy Sâm đang rỉ máu. Nàng rõ ràng chán ghét hắn đến vậy, thống hận hắn đến vậy, nhưng vì đứa bé kia, lại nguyện ý hiến thân cho hắn.
“Ha hả,” hắn lộ ra nụ cười trào phúng, quay đầu nhìn nàng: “Sao, lại chịu rồi à?”.
Lục Phù thực sự sợ hắn, tên hoàng đế chó chết này thật sự quá độc ác, đã tìm được điểm yếu của nàng, vì thế không sợ hãi mà kiêu ngạo tột đỉnh. Dù sao cũng đã bị cưỡng bức nhiều lần rồi, thêm một lần nữa thì có sao đâu, thân thể nàng trước nay đều không thuộc về mình. Tiểu Lê mới là người quan trọng nhất của nàng, nàng có thể vì Tiểu Lê mà trả giá tất cả. Lục Phù trước mặt hắn tự tay cởi bỏ áo ngoài và váy lụa, trần trụi đứng thẳng. Đôi ngực đầy đặn nổi bật rung rinh dựng thẳng, hai chân khép chặt như muốn giấu đi đóa hoa mềm mại nơi sâu kín, trên mặt lại là nỗi tủi thân khó nén. Cảnh tượng quyến rũ này khiến lòng nam nhân xao động cuồng loạn, hắn trầm giọng nói: “Nếu nàng nguyện ý phối hợp, thì thử đạo cụ mới mà Kính Sự Phòng vừa dâng lên đi”.
“Cái gì!” Lục Phù mạnh mẽ mở mắt, phảng phất chim sợ cành cong. Kính Sự Phòng đã để lại cho nàng bóng ma tâm lý sâu sắc, mỗi lần nàng bị thao đến chết đi sống lại đều không thể thiếu sự bày mưu tính kế của Kính Sự Phòng. “Ừm?” Ngụy Sâm cong khóe miệng, ngưng tiếng nói.
Thân Thể Bị Khóa Chặt
Vì Tiểu Lê, nàng tựa như cá trên thớt, chỉ có thể mặc người xâu xé. Lục Phù trầm mặc rũ mắt, nhìn thấy cung nhân dâng lên một chiếc hộp gấm dài, mở ra trước mặt hai người. Bên trong là một bó dây thun màu đen rất lớn?. “Vật này tên là khóa phượng bó”. Hoàng đế giải thích, nụ cười của hắn khiến nàng không rét mà run. Vài tên cung nữ lấy dây thun ra, kéo dây buộc. Nàng mới phát hiện sợi dây này nguyên lai được hợp thành từ nhiều phần, và khâu lại thành hình dạng kỳ lạ.
Rất nhanh, một sợi dây thừng vòng quanh eo nàng, hai sợi dây khác dọc theo đùi buộc chặt. Nàng đang thấy kỳ lạ, ngước mắt phát hiện hoàng đế đã cởi thường phục, thế mà cũng bị trói dây thừng y hệt!. “A a……” Lục Phù bị các cung nữ tách hai chân nâng lên, cửa huyệt chính xác đối diện với dương vật nhô lên của hoàng đế, một cái xuyên thẳng, “phụt” một tiếng đi vào trong huyệt. “Ưm……” Lục Phù hít một hơi thật sâu, giảm bớt cảm giác đau đớn kịch liệt. Sau đó nàng phát hiện các cung nữ thế mà dùng dây móc buộc chặt dây thun ở hạ thể của họ lại với nhau, và dây thun ở eo họ thế mà dùng một sợi dây móc dài hơn nối lại. Kể từ đó, hoa huyệt nàng thế mà “đóng đinh” vào giữa háng hoàng đế.
Vài tên cung nữ buông chân nàng ra, đổi sang đỡ lưng nàng, vì thế hai chân nàng hoàn toàn bay lên không, toàn thân trọng lượng thế mà đều bám vào dương vật hắn. Tư thế này đi vào rất sâu, Lục Phù không kìm được run giọng xin tha nói: “Làm gì vậy, đau quá……”. “Ha ha ha……” Hoàng đế hài lòng nhìn hiệu quả, dùng sức đỉnh đỉnh hoa huyệt ướt át. Kính Sự Phòng dâng lên rất nhiều đồ vật kịch liệt, đều bị hoàng đế phủ quyết, hắn sợ quá mức sẽ chọc giận nàng, đây đã là đạo cụ tương đối ôn hòa, “Trẫm vẫn luôn nghĩ, nếu Phù nhi cứ thế lớn lên trên eo trẫm thì tốt biết mấy, giờ đây cuối cùng giấc mơ đã thành sự thật”.
“Thả ta xuống!” Người đẹp hai cái đùi trên không trung loạn xạ đạp đá, vặn vẹo cái mông khiến hoa huyệt từ các hướng vuốt ve dương vật, Ngụy Sâm sướng đến phát điên. “Buông nàng ra.” Nam nhân ý cười dạt dào nói. Lục Phù cho rằng các cung nữ muốn thả nàng xuống đất, kết quả các nàng thế mà lùi lại vài bước, bàn tay vốn đỡ lưng nàng cũng buông lỏng ra!. Lưng nàng mất điểm tựa, cả người ngửa ra sau đổ xuống, thân thể mềm mại bị bẻ thành hình chữ U đảo ngược, điểm đỉnh chính là hoa huyệt bị đóng đinh, không, phải nói là bụng với hình dạng dương vật dài của Ngụy Sâm đâm ra. “Cứu mạng…… Cứu mạng……” Hai tay hai chân nàng buông thõng, lại không có sức lực để giãy dụa, tất cả cảm giác đều tập trung vào hoa huyệt, chua xót như sắp bị nam nhân xé rách.
“Ha ha ha……” Hoàng đế lòng rồng rất vui, thế mà dùng eo đỉnh hoa huyệt nàng, bắt đầu đi lại trong điện!. “A a a, anh anh anh……” Nàng bị người ta vừa thao vừa đi trong tư thế ngược, cái bụng đau đến muốn vỡ ra, hắn mỗi bước đi, dương vật của hoàng đế lại hung ác va chạm trong mật huyệt ướt át. Rất nhanh chỗ giao hợp của hai người phát ra tiếng nước “phụt, phụt”, hiển nhiên người đẹp đã ngửi thấy mê tình hương, lại bị hoàng đế thao hôn mê, thân mình không kiểm soát được mà động dục.
“Sâm ca, Sâm ca, ta choáng váng đầu, không được……” Lục Phù mặt đỏ bừng như gan lợn, nói từng chữ không rõ. Nam nhân lúc này mới phát lòng từ bi lớn, hơi cúi eo, kéo tay nàng, nâng nửa người trên nàng lên thành phương hướng vuông góc với thân mình hắn, sau đó đứng tại chỗ, mạnh mẽ ném eo mạnh mẽ mà mạnh mẽ thao huyệt. “A a, a a, a a……” Nàng cùng với luật động bắt đầu rên rỉ, ánh mắt chỉ có thể trông thấy nóc nhà, lại là bị làm tình khi đang lơ lửng, âm đạo nội dịch âm đạo tràn ra như sóng, dọc theo khe mông nàng nhỏ giọt xuống, đồng thời phun ướt cả giữa hai chân hoàng đế.
“A a, ta không được a……” Lục Phù thét chói tai, âm đạo mạnh mẽ kẹp chặt dương vật, một vòng nhanh chóng co rút, hắn dừng động tác cảm nhận nàng một vòng cắn chặt, thoải mái hít không khí. Nàng co rút nửa ngày, lại không rút ra một giọt tinh dịch nam, âm vật lập tức phun ra một lượng lớn dịch nhầy, phảng phất là nước bọt chảy ra vì khát khao.
Ngụy Sâm một tay đỡ lưng nàng, nâng nửa người trên nàng hoàn toàn lên, nàng hai tay vòng quanh vai nam nhân, khuôn mặt nhỏ vô lực tựa vào vai nam nhân, lặng lẽ rơi lệ. “Ngoan ngoãn, kẹp chặt thật.” Hắn phả hơi nóng vào tai nàng, nàng theo bản năng co rúm lại phát run, tai lập tức đỏ bừng. Hoàng đế chỉ cảm thấy vui vẻ thoải mái, hai tay bóp thịt mông nàng, bắt đầu một vòng điên cuồng thao lộng mới. Lục Phù không chỗ nào có thể trốn, bị hắn ôm liên tục thét chói tai cao trào, sàn nhà dưới mông nàng đã tích tụ một vũng nước nhỏ, liền cùng người đánh nghiêng một chén nước lớn dường như. Lục Phù biết, chỉ khi hắn xuất tinh, mình mới có thể nghỉ ngơi, vì thế xin tha nói: “Sâm ca, cho ta, cho ta……”.
“Được.” Hắn cười đặc biệt dịu dàng, sau hơn trăm cái thúc mạnh hoàn toàn giải phóng, dương vật vẫn chôn trong cơ thể nàng, đổ hết tinh dịch đặc vào bên trong. Ngụy Sâm rũ mắt, nhìn thấy tiểu mỹ nhân vẻ mặt đỏ bừng, cái miệng nhỏ hé mở thở dốc. Hắn vừa thấy nàng này vẻ quyến rũ liền phải phát cuồng, dương vật ở nàng trong cơ thể một lần nữa bắt đầu trướng lớn. “Ưm……” Nàng nhân cảm nhận được tử cung bị đè ép, không cấm nhíu mày rên rỉ. Thân thể hai người thân mật khăng khít, hòa quyện vào nhau, rõ ràng mà cảm thụ được lẫn nhau cao trào cùng tình dục. Ngụy Sâm tưởng, chẳng sợ không có mê tình hương, nàng cũng là đối thân thể hắn có cảm giác.
Chỉ là không biết nàng tâm……. “Phù nhi, ở ngươi trong lòng, Tiểu Lê đã quan trọng hơn trẫm rồi sao?” Giọng Ngụy Sâm căng thẳng, hỏi xong lòng hồi hộp hoảng sợ. Lục Phù ngẩng đầu, nhìn thẳng hắn, nàng nghiêng đầu trả lời: “Ngươi? Ngươi tính thứ gì?”. Mê tình hương tuy khiến dục tính tăng mạnh, nhưng vĩnh viễn không làm người mất trí. Chẳng sợ nàng thân mình hoàn toàn thần phục, trái tim nàng lại chưa từng chấp nhận hắn nửa phần. Hoàng đế lập tức tối sầm mặt, nghiến chặt răng nói: “Được, được”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận