Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Một tuần sau, Lục Chi xuất viện, mấy ngày đầu sức khoẻ của cô còn suy yếu đến mức không dậy nổi, nhưng sau một tuần cũng đã khá hơn rất nhiều.
Ngày Lục Chi xuất hiện là một ngày cuối tuần, Giang Ngộ ở bên cạnh cô cả ngày, Lục Chi không thể chờ đợi được muốn nhanh chóng quay về nhà.
Giang Ngộ đúng là hồng nhan hoạ thuỷ, khuôn mặt rất ưa nhìn, nhưng trên mặt suốt ngày treo biểu cảm nghiêm túc, người ta vừa nhìn đã thấy giống cán bộ.
Khi còn trẻ, khả năng cao tất cả mọi người đều sẽ thích kiểu tiểu thịt tươi đẹp trai tuấn tú, nhưng chờ đến khi tới tuổi rồi mới nhận ra lợi ích của khuôn mặt cán bộ này.
Mấy cô y tá trong bệnh viện thật sự rất thích khuôn mặt này của anh, mấy cô gái nhỏ thường xuyên lui tới kiểm tra phòng của Lục Chi hoặc thỉnh thoảng đi ngang qua cũng chỉ vì muốn nhìn thấy anh.
Giang Ngộ chỉ đến vào buổi tối, nên các y tá trực đêm đều tìm đủ mọi lý do để qua đây.
Ban đầu Lục Chi cũng cảm thấy không có gì, dù sao đi chăng nữa thì ông xã nhà cô cũng rất đẹp trai, nếu mấy cô gái nhỏ đã thích thì cô cũng tình nguyện chia sẻ cho bọn họ ngắm nhìn.
Nhưng sau đó, máu ghen trong người của phụ nữ lại nổi lên, cô rất ghét mấy cô gái nhỏ suốt ngày nhìn chằm chằm Giang Ngộ, cô lo lắng Giang Ngộ sẽ bị theo dõi.
Có lẽ là do sau khi sinh sinh con, cảm xúc của phụ nữ mẫn cảm hơn rất nhiều, họ luôn có cảm giác bất an, Lục Chi cũng đang rơi vào tình trạng như vậy.
Buổi tối, khi nhìn thấy Giang Ngộ vừa ôm đứa nhỏ vừa ăn quả táo, Lục Chi còn cố ý hỏi Giang Ngộ: “Trong bệnh viện này có rất nhiều y tá xinh đẹp, anh có để ý người nào không?”
Vừa nghe thấy cô hỏi như vậy, Giang Ngộ nghi ngờ nhìn cô, biểu cảm lúc này của Lục Chi giống như muốn ăn thịt anh nếu anh trả lời không vừa ý của cô.
Anh thành thật trả lời: “Anh không để ý đến mấy người đó.”
Nghe thấy câu trả lời tràn đầy khát vọng muốn sống của anh, Lục Chi lại tiếp tục hỏi. “Phải không? Anh không nhìn bọn họ thật à? Lúc nãy em nhìn thấy một cô y tá rất đẹp, em còn định chia sẻ cùng anh để hai chúng ta cùng ngắm nhìn. Chính là cái cô y tá kiểm tra sức khoẻ cho em đấy, cô ấy tên Tiểu Quyên gì gì đó, cô ấy vừa bước vào trong này một cái vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, em còn tưởng anh nhìn thấy rồi chứ?”
Nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ dở khóc dở cười nhìn cô. “Anh vừa đến đã bận nhìn em và con của chúng tôi, nào có tâm tư đi nhìn chằm chằm người ta làm cái gì? Người ta muốn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của anh, em nói xem, anh có thể không muốn được không?”
Vừa nghe anh nói xong, Lục Chi cảm thấy khát vọng sống của anh trả lời của anh cũng làm Lục Chi vui vẻ hơn rất nhiều.
Nhưng mấy cô y tá nhỏ kia cứ suốt ngày nhìn chằm chằm vào Giang Ngộ như vậy, cô cũng là một người phụ nữ bình thường, không ghen ghét sao được.
Sau khi ở lại bệnh viện một tuần, cuối cùng cũng đến ngày Lục Chi được xuất viện.
Giang Ngộ đang mang giày giúp cô.
Anh bắt cô phải đi hai đôi tất, còn phải đeo cả khăn quàng cổ, đội mũ, thậm chí mặc cả áo lông vũ.
Lục Chi thấy rất khoa trương, bây giờ vẫn đang là mùa hè, thời tiết còn oi bức nóng nực, vậy mà anh lại bắt cô mặc một bộ quần áo dày như vậy, thử hỏi cô đi ra ngoài bằng cách nào?
Lúc này, Giang Ngộ rất ra dáng một lão cán bộ, anh ép cô phải mặc như vậy, thậm chí còn muốn che đến kín mít, không để hở chỗ nào trên người cô.
“Mặc vào, hiện tại em vẫn đang trong thời gian ở cữ, không thể để bị cảm lạnh được, ngoài trời có gió lớn, mặc vào nhanh lên còn quay về nhà.”
Sau khi nghe anh nói như vậy, Lục Chi quay sang nhìn những thai phụ khác, cũng không có ai mặc nhiều quần áo, hơn nữa còn bọc kín mít từ đầu đến chân như cô cả!
“Người ta cũng không có ăn mặc kín mít như vậy, đã đeo khăn quàng cổ rồi còn đội mũ nữa!”
Giang Ngộ thấy bộ quần áo này rất hợp với cô, “Nhưng người ta làm gì có ông xã tri kỷ giống như em.”
Lục Chi: “…”
Lục Chi cũng cảm thấy rất bất lực, cô mặc kệ anh mặc quần áo vào giúp mình, che kín mít từ đầu đến chân.
Giang Ngộ đỡ cô rời khỏi bệnh viện, còn mẹ của anh đi ôm đứa bé đi đằng sau.
Trong thời gian ở cữ, hai mẹ sẽ dọn đến đây để tiện chăm sóc cho Lục Chi, mỗi người sẽ đến nửa tháng. Sau khi kết thúc thời gian ở cữ, buổi sáng hai mẹ sẽ qua đây, còn tối lại quay về.
Trong nhà cũng không cần nhờ đến nguyệt tẩu*, dù sao đi chăng nữa thì để người nhà chăm sóc vẫn yên tâm hơn việc thuê nguyệt tẩu rất nhiều.
*Nguyệt tẩu: người phụ nữ được thuê để chăm sóc cho đứa trẻ mới sinh và mẹ của nó trong tháng đầu sau khi sinh em bé
Hơn nữa hai mẹ đều đã nghỉ hưu, ở nhà cũng chẳng có việc gì để làm.
Vẫn còn đủ sức để chăm sóc em bé.
Hiện tại Lục Chi đã quay về nhà, Giang Ngộ đang ôm em bé để giúp cô cho em bé uống sữa.
Lục Chi cảm thấy mấy ngày gần đây cô có rất nhiều sữa, ngày nào cũng phải dỗ dành đứa trẻ uống sữa.
Đứa bé uống rất ngon lành.
Bây giờ Lục Chi đang đỡ lấy đứa trẻ từ tay của Giang Ngộ, sau đó vén áo lên chuẩn bị cho em bé ăn. Vừa nhìn thấy Lục Chi cho em bé bú sữa, Giang Ngộ nhanh chóng chạy ra đóng cửa phòng lại.
Lục Chi để ý Giang Ngộ cứ nhìn chằm chằm mình liên tục, cô cảm thấy rất ngượng ngùng. Anh cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến cô rất khó để cho em bé bú.
Sau khi Lục Chi cho em tới ôm lấy đứa trẻ đang nằm trong vòng tay của cô, sau đó thả em bé vào một cái nôi được đặt trong phòng của bọn họ.
Sau khi có em bé, cuộc sống của hai người đã thay đổi rất nhiều. Lúc trước trong phòng này chỉ có đồ đạc của hai người, nhưng từ khi em bé ra đời, trong căn phòng này đều là đồ dành cho em bé.

Bình luận (0)

Để lại bình luận