Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng tối nhỏ play, giam cầm tinh thần, vì hoàn thành nhiệm vụ đang bên bờ vực cái chết mà cặp kè với thanh niên họa sĩ (phần 3)
Đó là một cửa sổ nhỏ trong suốt, đơn giản, rộng khoảng một mét vuông, cách không xa lắm, mặc dù nhìn không quá rõ ràng nhưng vẫn có thể thấy được có một cô bé đang nằm bên cửa sổ, tóc xoăn, hai mắt rất to, nhìn cậu thẳng tắp.
Trong giây lát, câu chuyện mà Lâm Tri Dịch đã kể cho cậu nghe ban nãy về cô hàng xóm giết chết chồng mình nhanh chóng hiện lên trong đầu cậu, mà ánh mắt nhắm thẳng vào cậu của cô bé đó như thể đã mở khóa nỗi sợ hãi!
Tô Mộc sợ hết hồn, theo bản năng lui về sau, kết quả đệm giường rung lên, Tô Mộc ngồi không được vững, rầm một tiếng rơi xuống khỏi giường.
”A —— shh~” Tô Mộc ôm eo khóc không ra nước mắt.
”Sao vậy?” Lâm Tri Dịch đẩy cửa vào, thấy dáng vẻ ngã khỏi mép giường của Tô Mộc, bước nhanh tới, bế Tô Mộc từ dưới đất lên.
”Tôi… Vừa rồi hình như tôi thấy một cô bé ở nhà hàng xóm từ cửa sổ…” Vành mắt Tô Mộc đỏ bừng, trong ánh mắt còn lộ ra sự sợ hãi: ”Chính là tóc xoăn, mắt to ơi là to, là cửa sổ ở bên đó, cô bé vẫn nhìn tôi…”
Tô Mộc sợ đến mức gần như không nói nên lời.
Cánh tay của Lâm Tri Dịch vỗ nhẹ lên lưng người đàn ông, tốc độ đều đặn dịu dàng, âm thanh vẫn ôn hòa lịch sự như thường lệ: ”Không sao, có thể là cô bé chỉ tò mò thôi.”
”Nhà cô bé vừa mới trải qua biến đổi lớn, chúng ta lại chuyển tới đúng lúc này, có thể là cô bé hơi cảnh giác nên mới nhìn chằm chằm chúng ta.” Lâm Tri Dịch ôm Tô Mộc ở trong lòng, người đàn ông ngoan ngoãn mềm nhũn co rúc trong ngực anh, cực kỳ ngoan, bởi vì sợ hãi nên theo bản năng lệ thuộc vào anh: ”Yên tâm đi, nhà chúng ta rất an toàn, chỉ cần em không ra ngoài thì sẽ không có vấn đề gì cả.”
Tô Mộc vội vàng lắc đầu một cái.
Bây giờ Tô Mộc chỉ nghĩ đến cô bé đó, nghĩ đến thị trấn nhỏ có phong tục lạ lùng, tim liền đập rộn lên, căn bản không nói nên lời liệu mình có muốn ra ngoài hay không.
Kéo rèm cửa sổ lại, Tô Mộc có thể coi như là đã có được một chút cảm giác an toàn, mở điện thoại của mình lên, lúc này mới thấy hóa ra mình đã cách đêm hôm đó khoảng chừng ba ngày…
Nhưng dường như chỉ là một giấc ngủ ngắn đối với cậu mà thôi.
Tô Mộc mím môi, trong lòng sợ hãi phong tục của thị trấn nhỏ này, lại sợ cô bé ở ngôi nhà kế bên, nhưng điều mà cậu sợ hơn hết chính là một Lâm Tri Dịch dường như đã hắc hóa…
”Hệ thống…” Trong âm thanh của Tô Mộc cũng lộ ra vẻ nức nở.
Hệ thống đau lòng ôm lấy Tô Mộc, vốn dĩ nó cho rằng mình đã chọn cho Tô Mộc một cốt truyện tốt, dẫu sao sân trường thế giới đô thị phổ thông vẫn rất an toàn, hơn nữa thiết lập nhân vật miêu tả nhân vật chính cũng không tệ lắm, lúc ấy hệ thống không suy nghĩ nhiều, chỉ nghĩ để Tô Mộc bước vào thế giới nhỏ này trải nghiệm trước, rèn luyện kỹ năng diễn xuất, ai mà ngờ cốt truyện nói xảy ra vấn đề liền xảy ra vấn đề, nhân vật chính nói hắc hóa liền hắc hóa.
Còn chơi trò giam cầm trong phòng nhỏ.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận