Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô lên tiếng: “A Liệt, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Chu Liệt không quay đầu, chỉ bước chân dừng lại.

Giang Ninh nhìn thoáng qua, cũng mỉm cười theo.

Anh trả lời: “À, em đã nói rồi mà.”

Giang Ninh gật đầu.

Phải, cô đã nói rồi.

Giang Hành nhìn Giang Ninh hỏi: “Mẹ ơi, khẩu vị của mẹ không tốt sao? Sao mẹ chỉ ăn một chút vậy ạ”

Hơn nữa đã nói nhiều lần.

Cô mở ngăn kéo ra và lấy ra một tài liệu từ bên trong.

Nhưng không sao cả.

Có một chuyện mà cô chưa bao giờ nói.

Giang Ninh nói: “Em đã chuẩn bị một món quà sinh nhật cho anh”

Chu Liệt biết, anh không tránh được.

Anh xoay người, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn khuôn mặt Giang Ninh, thấp giọng hỏi: “Quà gì vậy em.”

Ánh đèn chiếu lên mặt Giang Ninh. Vẻ mặt của cô lạnh nhạt, giọng nói cũng nhẹ nhàng.

Giang Ninh đi về phía trước, đi đến bên cạnh bàn trang điểm mà Chu Liệt vừa rồi vẫn nhìn chằm chằm.

Giang Ninh đi về phía trước, đi đến bên cạnh bàn trang điểm mà Chu Liệt vừa rồi vẫn nhìn chằm chằm.

Cô mở ngăn kéo ra và lấy ra một tài liệu từ bên trong.

Chu Liệt không quay đầu, chỉ bước chân dừng lại.

Khá dày, tầm mười trang. Được đóng gói cẩn thận, tất cả đều là văn bản.

Phải, cô đã nói rồi.

Giang Ninh đưa cho Chu Liệt

“Là cái này.”

Chu Liệt còn chưa đưa tay, đôi mắt anh đã nhìn thấy bốn chữ “Thỏa thuận ly hôn” chói mắt.

Anh hung hăng cắn chặt răng.

Giang Ninh giương mắt nhìn anh, bình tĩnh nói: “A Liệt, chúng ta ly hôn đi.”

Ánh nến vàng ấm áp tỏa sáng trên khuôn mặt của mọi người. Bọn họ vây quanh Chu Liệt, vui vẻ hát bài chúc mừng sinh nhật.

Cô muốn trả tự do cho Chu Liệt.

Giang Ninh từng nghĩ vô số lần, khi cô nói ra hai chữ “ly hôn” này Chu Liệt sẽ phản ứng như thế nào?.

Từ lúc đó, cô đã quyết định ly hôn?

“Tại sao lại muốn ly hôn với anh?!”

Là tự trách ăn năn hay là muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này?

Lời nói của Chu Liệt là một câu hỏi.

Chết lặng, giống như tê tâm liệt phế.

Hay là anh đã thấy nhẹ nhõm hơn, vì cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng cho cô?

Cô nhẹ nhàng thở ra một hơi, bỏ qua cơn đau xé rách trong lồng ngực.

Nhiều hơn nữa hoặc ít hơn những viễn cảnh mà cô có thể nghĩ tới.

Nhưng mà bây giờ…

Tóm lại có thể nhìn thấy cảm xúc trên khuôn mặt của anh.

Giang Ninh nhẹ nhàng lên tiếng.

“Tại sao?”

Nhưng mà bây giờ…

Anh dường như đang suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này.

Giang Ninh thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở nhợt nhạt của anh.

Đó là sự im lặng.

Cho nên thỏa thuận ly hôn kia mới có thể dày dài như vậy

Sự im lặng vô tận.

Chỉ là không nghĩ tới, hiện giờ lại dùng ở trên người anh.

Cô muốn né tránh

Vẻ mặt Chu Liệt, bắt đầu từ khi nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn kia thoáng chốc kinh ngạc

Nặng nề hít hơi thật sâu.

Thế nhưng anh luôn luôn bình tĩnh, sự kinh ngạc trong nháy mắt biến mất.

Đó là sự im lặng.

Sau đó, không nhúc nhích, không nói một lời nào.

Nhưng Tần Niệm đã nói cho cô biết, với tính cách của Chu Liệt, anh sẽ để cô mang theo đứa nhỏ đi ra ngoài làm việc sao? Cả đời này anh ấy cũng không buông bỏ được điều này.

Không còn trầm ổn bình tĩnh như trước nữa.

Đôi mắt đen sâu thẳm kia, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm bản ly hôn trong tay cô.

Editor: TLinh + Beta: Amouriel – Linh

Anh dường như đang suy nghĩ cẩn thận về vấn đề này.

Trong từng dòng chữ đều tràn ngập bóng dáng Tần Niệm.

Anh lại nhướng mắt một lần nữa, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Giang Ninh, lên tiếng hỏi: “Em và Tần Niệm đã gặp nhau?”

Nhưng mà.

Cả căn phòng theo Chu Liệt im lặng rơi vào yên tĩnh đến đáng sợ.

Vài phút sau.

Giang Ninh thậm chí có thể nghe thấy tiếng hít thở nhợt nhạt của anh.

Đôi mắt đen sâu thẳm kia, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm bản ly hôn trong tay cô.

Vài phút sau.

Thứ nhất, đó là những gì anh đã đạt được trong cuộc hôn nhân của cô, là vợ chồng sở hữu cùng nhau, và cô có quyền hưởng phân chia tài sản.

Bình luận (0)

Để lại bình luận