Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ bỗng nhiên im lặng, có phải bản thân mình có đôi khi không nên suy đoán quá mức đối với hai chị em ngây thơ lại không có ý thức phòng vệ này hay không?
Sau khi Mộc Trạch Tê tỉnh dậy, lại nhìn thấy hai anh em Nghiêm Kỷ và Mộc Tư Tề đang quét sân vườn, vừa nói vừa cười.
Em trai Mộc Trạch Tê vẫn còn nhỏ, cũng không biết có phải do cậu được mẹ sinh ra sau khi bố mẹ đã ly hôn rồi hay không mà cậu đã có sự chín chắn mà tuổi này không có, hiểu chuyện đến mức luôn nhân nhượng người khác, lại còn ít lời.
La Nam Nam và Trần Triết tới từ sáng sớm, đi theo bà nội Mộc uống trà ở đình ngoài sân, vừa nói vừa cười.
Mọi người tụ tập lại với nhau, chỉ có Nghiêm Kỷ rời đi.
Anh chào tạm biệt với mọi người, còn nói riêng những lời hay với bà nội Mộc. Vương Đại Bằng vốn định lái xe đưa anh đi nhưng lại nghe Nghiêm Kỷ cảm ơn từ chối, xe của nhà họ Nghiêm cũng đã tới.
“Nghiêm Kỷ? Nghiêm? Nhà họ Nghiêm?” Lúc này Vương Đại Bằng mới phản ứng lại, kinh ngạc cảm thán: “Thì ra cậu chính là anh Nghiêm mà nhóc Tê từng nhắc đến khi còn nhỏ đó hả?”
Ánh mắt của Vương Đại Bằng run lên, đề phòng đánh giá Nghiêm Kỷ từ trên xuống dưới, bỗng nhiên lại cảm thấy thằng nhóc đẹp trai dịu dàng này không phải cái loại người tốt lành gì cả.
Nghiêm Kỷ cũng đề phòng với người đối diện.
Mộc Trạch Tê vội vàng đẩy Nghiêm Kỷ lên xe, đùa giỡn nói muộn rồi. Nghiêm Kỷ trước khi đi còn ăn đậu hủ, hôn lên cái miệng nhỏ của Mộc Trạch Tê rồi mới đi.
Thời gian tiếp theo của kỳ nghỉ hè, Vạn Dung đi công tác, cho nên Mộc Trạch Tê đều ở bên chỗ bà nội mình đến hết kỳ nghỉ hè. Trần Triết và La Nam Nam cũng thường xuyên tới, tụ họp lại chơi cùng nhau, có thể nói là rất vui vẻ.
Nghiêm Kỷ vẫn luôn bận việc bên ngoài, mọi chuyện càng ngày càng phiền toái. Chỉ có thể dựa vào tin nhắn trả lời của Mộc Trạch Tê để an ủi nỗi khổ tương tư.
Mộc Trạch Tê không ở nhà không thể theo dõi, mà vì nguyên nhân lệch múi giờ nên hai người cũng ít nói chuyện nhiều. Nghiêm Kỷ chỉ có thể dựa vào tin tức của Mộc Tư Tề mà biết được hành trình tung tích của Mộc Trạch Tê.
Cũng chỉ là chút chuyện bình thường hằng ngày, nhưng vừa nhìn thấy cô ở chung với Vương Đại Bằng là Nghiêm Kỷ lại ngủ không yên. Ngày đó Mộc Trạch Tê đã làm sáng tỏ rồi, đúng thật là không có tình cảm nam nữ với Vương Đại Bằng.
Nhưng cảnh trong mơ kia và cốt truyện đều cho thấy Mộc Trạch Tê đúng là “thay lòng” với mình mà đi thích người khác. Chuyện này khiến cho Nghiêm Kỷ không thể không lo lắng đề phòng.
Ở nửa sau kỳ nghỉ hè, Vạn Dung trở về, Mộc Trạch Tê cũng đi theo mẹ mình về nhà, lúc ấy Nghiêm Kỷ mới yên lòng.
Mộc Trạch Tê ở dưới mí mắt mình, anh mới yên lòng.
Mộc Trạch Tê trở về nhà, không đi dạo phố với La Nam Nam và Trần Triết, thì chính là đi thư viện học tập, kỳ nghỉ hè cũng coi như trôi qua rất thú vị.
Nhưng đã xảy ra một chuyện mà La Nam Nam và Mộc Trạch Tê không thể đoán trước được.
Lâm Thi Vũ bị bắt cóc, mà nam chính Nghiêm Kỷ nên ở bên cạnh nữ chính lại không thấy tung tích…

Đến khi Mộc Trạch Tê nhận được tin nhắn Lý Thuần gửi tới, Lâm Thi Vũ đã được cứu ra.
Bởi vì hệ thống ‘Đọc mười nghìn cuốn sách’ của La Nam Nam không phải lúc nào cũng quan sát. Lúc trước giao dịch với hệ thống cũng chỉ là kiểm tra cốt truyện có liên quan đến Mộc Trạch Tê.
Sau khi La Nam Nam dò hỏi hệ thống thì đã xác nhận xảy ra cốt truyện bị bắt cóc, tất nhiên La Nam Nam biết sự kiện bắt cóc lần này.
Khi Mộc Trạch Tê đi cùng với La Nam Nam tới bệnh viện thăm Lâm Thi Vũ, vừa khéo nhìn thấy Lâm Kim Tiêu ngồi ở trên xe lăn đang chửi ầm lên, còn Lâm Tú Lan lau nước mắt trong yên lặng.
Hai người loáng thoáng nghe thấy đã bắt được bọn bắt cóc, nhưng toàn là bọn côn đồ nhận tiền làm việc, vẫn không biết người sai khiến sau màn.
Mộc Trạch Tê liếc nhìn La Nam Nam, cô ấy nhún vai tỏ vẻ không biết là ai: “Mà còn có thể là ai nữa, không phải vợ chính thì là đám phụ nữ mà Lâm Kim Tiêu nuôi bên ngoài thôi.”
“Dì Lâm, bọn cháu là bạn cùng lớp với Lâm Thi Vũ, muốn đến thăm cậu ấy.”
Lâm Tú Lan nghe thấy giọng nói quen thuộc của Mộc Trạch Tê lập tức nhớ tới lúc đó cô là người cãi nhau với Lâm Thi Vũ thì không khỏi nhìn cô thêm mấy lần.
Một cô gái có khuôn mặt vô cùng xinh đẹp chói mắt, ánh mắt trong sáng, phong cách điềm tĩnh có thể chứng minh ý định của cô bé này không xấu.
Lâm Thi Vũ là người vô cùng kiên cường, tuy cô ấy được nhanh chóng cứu ra nhưng vẫn bị chấn thương tâm lý.
Lâm Tú Lan cảm thấy có lẽ cho Mộc Trạch Tê đến an ủi con gái của mình là ý kiến không tồi.
Trong phòng bệnh trang trí một màu đơn giản kèm theo mùi nước sát trùng gay mũi. Mái tóc của Lâm Thi Vũ rối tung, vẫn luôn cúi đầu xuống.
Khi nhìn thấy bọn họ tới, cô ấy nhếch miệng cười rất gượng gạo.
Ngoại trừ trên cánh tay bị đập bầm tím một chút, trên mặt của Lâm Thi Vũ còn có vết bàn tay sưng đỏ, nụ cười gượng gạo kéo dài tới khóe miệng bị trầy da.
Bởi vì Lâm Thi Vũ vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, Mộc Trạch Tê với La Nam Nam cũng không có nói gì, chỉ là ngồi làm bạn Lâm Thi Vũ một lúc rồi rời đi.
Lúc này La Nam Nam mới nhận ra nam chính Nghiêm Kỷ, người vốn nên xuất hiện để cứu Lâm Thi Vũ lại không xuất hiện, anh vẫn đang ở nước ngoài. Hệ thống cũng không lải nhải cảnh cáo cốt truyện hỗn loạn.
La Nam Nam kinh ngạc, chuyện gì xảy ra vậy?
Khi Mộc Trạch Tê ra khỏi nhà lại cảm thấy lo lắng sốt ruột, cô hơi áy náy có phải do kế hoạch của mình mà dẫn đến Lâm Thi Vũ gặp nạn không ai cứu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận