Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi người yêu cũ gặp nhau, chính là anh chết tôi sống.
Nhưng câu nói này chẳng có ý nghĩa gì cả khi nói đến Thời Di và Chu Mạnh Quần.
Hai người bước đến chiếc ghế mây cạn♄ bể bơi rồi ngồi xuống cùng nhau, không xa nhưng cũng không quá gần. Chu Mạnh Quần thậm chí còn gọi cho Thời Di một tách cà phê và một miếng bánh táo quế.
Thời Di nhìn chằm chằm vào chiếc đĩa sứ nhỏ màu trắng trước mặt, có chút hài hước liếc nhìn hắn ta.
Chu Mạnh Quần không hề xấu hổ khi lấy lòng chủ nhà bằng chính cà phê và đồ tráng miệng của đối phươռg, hắn ta nhướng mày, như đang thắc mắc tại sao cô không ăn “Anh còn nhớ em thí¢h ăn bánh táo quế.”
“Cám ơn.” Thời Di không nói nhiều, đẩy bánh táo quế sang một bên, bắt chéo đôi ͼhân thon dài, nhướng mày tương tự với hắn ta “Anh muốn nói gì với tôi?”
Cô vẫn luôn như vậy, coi thường với vẻ ngoài hời hợt. Đối với Thời Di, cô không cần những sự giả vờ quanh co đó, cô chỉ cần đáp án, cũng chỉ coi trọng kết quả cuối cùng. Cô có thể mài một thanh kiếm tɾong mười năm, bởi vì cô biết chính xác mình muốn gì, nhưng cô không thể chờ đợi hai phút vì sự không thành thật của hắn ta.
“Anh chỉ muốn xin lỗi em.” Tuy đã nói như vậy nhưng Chu Mạnh Quần vẫn nở nụ cười trên môi, không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo “Anh đã làm chuyện hèn hạ như vậy bởi vì quá ngu ngốc.”
Xung quanh có quá nhiều người đang theo dõi bọn họ, mặc dù không nghe được cuộc trò chuyện của hai người, nhưng Chu Mạnh Quần cũng không có ý hạ thấp lập trường quá mức, mục đích của hắn rấtđơn giản xin lỗi Thời Di, chấm dứt quan hệ giữa bọn họ, lớn diện cho nhà họ Chu bày tỏ quan điểm của mình trước mặt mọi người.
Thời Di nói “ừm”, gõ nhẹ ngón tay vào cánh tay, thản nhiên nói “Được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
Cô đang ngồi trên chiếc ghế mây bên bể bơi, gió chiều thổi qua mặt nước, mang theo hơi ẩm mát lạnh, quấn một lọn tóc của cô lên. Đôi mắt phượng mảnh mai nheo lại, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, như đang tận hưởng làn gió đêm dịu nhẹ, mong chờ giấc mơ tiếp theo.
Cô ở đây nhưng trái tim không ở đó.
Hoàn toàn như trước đây.
Chu Mạnh Quần bỗng nhiên dâng lên một cảm giác bất bình và oán hận “Em vẫn luôn như vậy, giống như cách một bức tường, em ở tɾong thế giới của mình, lạnh lùng nhìn anh. Trong lòng em, cho dù chỉ một giây cũng được, em có bao giờ coi anh là bạn trai của em hay không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận