Chương 111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tướng công, Đỗ lão gia đưa Đỗ nhị tiểu thư đến trong phủ ở một ngày.” Ban đêm, Lục Nhân cầm đèn đi vào thư phòng bẩm.
Thẩm Giai vừa từ trong cung về, nghe vậy nhàn nhạt nói: “Ra bên ngoài tìm một khách điếm rồi bố trí cho bọn họ ở đó. Thuận tiện truyền lời của ta, nói chuyện của Đỗ Văn Vũ, Hoàng đế cực kỳ tức giận, ta không quản được.”
“Vâng.” Lục Nhân đáp, lén liếc mắt thăm dò sắc mặt bình tĩnh của Thẩm Giai một cái.
Tính cách Tân Đế hiền hòa, người làm loạn kỳ thi lại lại lớn cữu cữu của Tướng công nên cũng nể chút mặt mũi.
Địa vị của Tướng công trong lòng Tân đế như thế nào người trong triều biết rõ, từ khoan dung chấp nhận mọi chuyện lớn nhỏ khi còn là bạn bè cùng phe cho tới làm chủ cho Thẩm Giai bị hạ thuốc vô cùng nhỏ nhặt.
Làm loạn trong kỳ thì, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, tất cả đều phụ thuộc vào suy nghĩ của bề trên.
Chỉ sợ là không phải không quản được mà là không muốn quản.
Lục Nhân buồn bực, Tướng công một mảnh chân tình với phu nhân, sao lại không muốn hỗ trợ cho người nhà của phu nhân vậy?
Tay Thẩm Giai gõ gõ án thư, suy nghĩ nói: “Truyền lời của ta đến Hình bộ, Đại Lý tự, Ngự Sử đài, tất cả quan viên tham gia điều tra chuyện làm loạn lần này đều không được nương tay với Đỗ Văn Vũ, phải nghiêm túc điều tra theo đúng luật. Ngoại trừ nghiêm hình tra tấn, đãi ngộ ở nhà giam của Đỗ Văn Vũ và các phạm nhân khác đều giống nhau.”
Dừng lại một lúc rồi nói thêm: “Ngoài ra cho người thả tin tức ra ngoài, Tân đế đăng cơ, cực kỳ coi trọng đợt khoa cử đầu tiên, người làm loạn đều bị chặt đầu theo pháp luật.”
“A?” Lục Nhân há to miệng. Thẩm tướng không những không đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mà ngược lại còn tuyết lạnh thêm sương.
Bình thường phạm nhân bị bắt giữ nếu có phụ mẫu có của cải đều đưa chút cho ngục tốt để ‘nhờ vả’, mong cuộc sống của phạm nhân trong nhà lao có thể tốt hơn chút. Tiền bạc không nhiều lắm nên nhóm quan lớn cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Mà hành động này của Tướng công lại cố ý làm cuộc sống của lớn cữu cữu trong nhà lao không được yên ổn.
Hơn nữa, tin tức chặt đầu kia…
Lục Nhân không hiểu nói: “Tướng công, ngài…” Phu nhân đã mất, ngài cũng không nên làm mấy chuyện vô tình như vậy nha.
Trong mắt Thẩm Giai xẹt qua tia phức tạp khó hiểu, đôi mi dài buông xuống, che lại tâm sự khó nói. Hắn thấp giọng: “Làm cho ta xem thử.”
Thử cái gì?
Lục Nhân càng mơ hồ.
Nếu như không phải chuyện Đỗ Văn Vũ mua chuộc giám khảo vô cùng xác thực thì hắn ta suýt chút nữa hoài nghi đây là âm mưu Tướng công thiết kế để hại Đỗ gia.
Nhưng thái độ làm người của Tướng công liêm minh công chính, nhất định sẽ không lấy chuyện thi cử lớn như vậy ra để chơi.
Nhưng mà… Một loạt hành động của Thẩm Giai không thể không khiến người ta suy nghĩ.
Lục Nhân đi ra ngoài, Thẩm Giai lấy một bức họa ra, gương mặt nữ tử nhỏ nhắn, nụ cười yếu ớt dịu dàng.
Hắn cúi đầu, vô cùng thành kính hôn lên khóe môi nàng: “Yểu Yểu, tha thứ cho ta. Ta thật sự… Không còn cách nào.”
Một ngày rồi một ngày chờ đợi tìm kiếm nối đuôi nhau, không có tung tích, không có kết quả.
Một đêm nối tiếp một đêm tràn đầy áy náy và thương nhớ, thức trắng đêm, làm bạn với giá lạnh.
Có một thời gian cảm thấy chết còn tốt hơn sống.
Nhưng hắn không thể chết được. Vì công, chức vị của bản thân hiện tại vô cùng quan trọng, hắn phải giúp đỡ xã tắc. Vì tư, hắn phải giúp nàng chiếu cố mẫu thân nhu nhược. Hắn muốn tìm nàng, muốn xác nhận nàng có ở nhà không.
Nếu như không ở đây, sau khi xuống cửu tuyền hắn nhất định sẽ thỉnh tội với nàng.
Nếu như ở, hắn không muốn nàng hận hắn cả đời này, muốn giải thích dỡ bỏ khúc mắc và hiểu lầm giữa hai người họ. Cho dù nàng không chịu tha thứ, một kiếm đâm chết hắn thì hắn cũng cam tâm tình nguyện.
Chuyện của Đỗ Văn Vũ là ngoài ý muốn, Thẩm Giai hoàn toàn không nghĩ tới Đỗ gia dám lớn gan làm loạn như vậy. Thế mà lại dám đưa ra một khoản tiền lớn để mua chuộc giám khảo, lấy được đề thi.
Đỗ Văn Vũ mở một tài tử làm bài giúp hắn ta, tài tử không biết đây là đề thi nên không kín miệng, quay đầu thảo luận với các cử tử khác.
Ngày thi đến, có mấy thí sinh nói thẳng đã từng nghe đề thi, tố cáo giám khảo lộ đề, có người làm loạn kỷ cương.
Sau khi kiểm tra đối chiếu sự thật, Đỗ Văn Vũ, tài tử và giám khảo đều bị nhốt giam.
Hắn muốn mượn chuyện này, cố ý sai Lục Nhân đi làm mấy chuyện đó là để thử xem Đỗ Yểu Yểu có ở nhà không.
Thân sinh nữ nhi mất đi, Thúy Nương đau khổ muốn chết suốt hai tháng, sau đó mới dần khôi phục lại như cũ, thường xuyên mua vải dệt làm xiêm y cho cô nương trẻ tuổi.
Không thấy Thúy Nương mặc qua, vậy thì những bộ xiêm y đó đi đâu?
Cho là đốt đi. Vậy thì điểm đáng ngờ thứ hai, bốn cửa hàng ở kinh thành của Đỗ Yểu Yểu đều được chuyển sang danh nghĩa của Thúy Nương, nhưng sau đó Thúy Nương lại chuyển giao cửa hàng cho Tống Hành Giai quản lý là sao?
Mẫu thân của Tống Hành Giai là Đỗ Lan trước nay không hề hòa thuận với Thúy Nương. Thúy Nương lại tốt như vậy sao? Hay là lúc còn sống Đỗ Yểu Yểu từng đặc biệt dặn dò? Hoặc là, bản thân Đỗ Yểu Yểu đứng sau.
Đỗ gia chỉ có duy nhất một người con trai là Đỗ Văn Vũ, nghe nói đường nhi tử không được tốt. Nếu Đỗ Văn Vũ gặp chuyện, Đỗ Thành và Thúy Nương gấp gáp muốn điên… Yểu Yểu, liệu nàng có xuất hiện không?

Bình luận (0)

Để lại bình luận