Chương 1111

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1111

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Thắng phát giác ra được điều này, sau khi đi mấy bước nhanh lại thả chậm bước chân, giống như đang chờ cô.
Sau khi xách nước đến nhà xí, Lâm Chi Nam mới biết được bên trong không có đèn điện, bởi vì tiết kiệm mà chủ nhà không lắp, người trong nhà đã quen nên không ai cần.
Nhưng Lâm Chi Nam lại thảm rồi, đối mặt với bóng tối, không cẩn thận có thể giẫm vào hố phân, lòng muốn khóc cũng có luôn.
“Liên Thắng.”
Lâm Chi Nam quay đầu, giọng nói nhỏ dần.
“Anh có thể… Đứng ở bên ngoài chờ em không?”
Ánh mắt Liên Thắng nhất thời ngưng lại.
Lúc này bầu trời đầy sao rực rỡ như dải ngân hà, nhưng dưới đất ánh đèn gần nhất cũng ở cách đó mấy mét.
Ánh mắt anh ta mất tự nhiên nhìn vào bóng tối, dời ánh mắt đi, qua mấy giây sau mới gật đầu.
Sau khi Lâm Chi Nam vào trong nhà xí rơi vào bóng tối đưa tay không thấy được năm đầu ngón tay, cô dùng đèn pin trên di động chiếu sáng một góc nhỏ, một lát sau bên trong nhà xí truyền đến tiếng nước tí tách, lúc lại truyền đến tiếng gọi khẽ của cô.
“Liên Thắng?”
Cô sợ người đi mất, vì thế vừa dội được hai gáo nước trên người, cảm giác bên ngoài không có động tĩnh lập tức muốn gọi một tiếng thăm dò, nếu như không nhận được đáp lại, cô bắt đầu sốt ruột.
“Liên Thắng, anh vẫn còn ở đó chứ?”
Tiếng nước chảy truyền đến tai Liên Thắng, anh ta chỉ cảm thấy cổ họng hơi khô, cả người tự dưng bắt đầu phập phồng không yên.
Giống như có một cảm giác khô nóng không ngừng lan ra trước l ng ngực của Liên Thắng.
Cố tình cách một lát cô lại gọi anh ta, giọng nói trầm thấp tinh tế, giống như tiếng mèo kêu.
Trong nháy mắt, có một luồng khí huyết từ bụng dưới người đàn ông dâng lên đỉnh đầu.
Liên Thắng nghiến răng.
“Lâm Chi Nam, em còn gọi một câu nữa là anh đi đấy.”
Lâm Chi Nam không nói gì.
Cô chỉ cảm thấy tên đàn ông chó má này từ nhỏ đến lớn vẫn như thế, tính tình nóng nảy khiến người ta muốn chặt anh ta.
Cô chuyên chú tắm rửa không lắng nghe, cũng không chú ý đến vừa rồi giọng nói anh ta có chút khàn khàn, giống như đang đè nén gì đó.
Liên Thắng đi đến bên cạnh, chân dài tựa vào tường, nhưng tiếng nước và tiếng gọi của cô giống như mọc rễ trong lòng anh ta, Liên Thắng nỗ lực điều chỉnh hô hấp vừa rồi của mình, nhưng mà cảm giác khô nóng trước ngực không cách nào vung đi được.
Anh ta sờ vào túi muốn hút thuốc, nhưng hộp thuốc lá để ở trong phòng, nếu anh ta cứ thế mà đi, nói không chừng cô nhóc có thể náo loạn ra gì đó.
Vì thế Liên Thắng chỉ có thể nhíu mày nhìn lên trời, đầu tựa vào tường, bầu trời rực rỡ, nhìn một lát, anh ta lại nặng nề thở dài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận