Chương 1114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Con bò Tây Tạng kia không nghe hiểu nhiều, nhưng trực giác nói cho nó biết, người này không dễ nói chuyện như chủ nhân của nó, vì thế nó ngoan ngoãn quay về chuồng bò của mình.
Đám người Lạc Đà khoác vai bá cổ đi về, lúc đi ngang qua bên người Lâm Chi Nam còn không ngừng trêu chọc cô.
“Mắt bò ấy à, ít nhất cũng phải lớn gấp hai, ba lần mắt người.”
“Chị Nam, sao chị lại có thể nhận nhầm như vậy được, ha ha ha…”
Lâm Chi Nam rất mạnh miệng.
“Vậy thì sao chứ, trời tối như bưng, ai mà ngờ được bò cũng nằm sấp trên tường nhìn trộm.”
“Hơn nữa ánh mắt nó còn lóe sáng, nếu tôi không kêu lên thì chính là người câm.”
Lạc Đà cười to.
“Có phải lúc đó chị chỉ nhìn thấy tròng mắt bò đã kêu lên, khi đó tôi ở trong phòng nghe tiếng hét cao độ của chị…”
Lạc Đà còn chưa nói xong phần gáy đột nhiên bị người ta đập một bàn tay.
“Chỉ có mình cậu là thông minh đúng không.” Liên Thắng từ phía sau đi đến, giọng nói anh ta đầy trêu chọc.
“Khi đó cậu ở dã ngoại bị một chiếc túi nilon màu trắng dọa sợ thành bộ dáng gì, hiện tại còn có mặt mũi cười người khác.”
Lạc Đà không nói lời nào, mấy người lão Lục ôm bả vai anh ta rời đi xa.
Liên Thắng đi ở sau cùng, Lâm Chi Nam không muốn tái diễn cảnh tượng xấu hổ trước mặt anh ta như vừa rồi, yên lặng đi sau lưng Liên Thắng làm người tàng hình.
Sau đó tầm mắt đột nhiên chuyển từ khu vực có ánh sáng đến khu vực tối, trước mắt cô là bóng đêm mờ mịt, tốc độ chậm giống như dò đường vậy.
Rõ ràng bước chân của Liên Thắng sau mấy bước đã chậm lại, một lát sau không biết từ nơi nào nhặt được một cành cây để cho cô cằm, sau khi Lâm Chi Nam nắm lấy, nhìn thấy một đầu khác được Liên Thắng cầm trong tay.
“Ai cũng có lúc nhận sai, chuyện này ở trong bóng đêm không gì bình thường hơn.”
Giọng nói Liên Thắng chậm rãi “Trong nhà xí có hố phân, cái này em biết đúng không, nếu như em không cẩn thận rơi vào trong đó mới có thể bị đám người kia cười mấy ngày.”
“Hiện tại như thế tính là gì.”
Anh ta đang dùng mấy từ miêu tả qua loa làm dịu đi sự xấu hổ của cô, Lâm Chi Nam nghĩ đến cảnh tượng giẫm phải phân tự giác không thấy xấu hổ như thế nữa.
Cô vẫn luôn nắm chặt cành cây, giống như một cái đuôi nhỏ của anh ta.
Một lát sau, Liên Thắng buồn bực hỏi.
“Như vậy cũng không nhìn thấy, từ khi nào em có bệnh quáng gà vậy?”
“Đâu có, trời tối thui như thế, em đau phải mắt sói.”
Đầu cành cây kia cực kỳ có sức lực dẫn dắt cô, Lâm Chi Nam không khỏi có cảm giác an toàn, cô bật lại.
“Anh cho rằng ai cũng giống như anh à, hơn nửa đêm leo tường trèo cửa sổ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận