Chương 1116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 1116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sáng sớm hôm sau Lâm Chi Nam loáng thoáng nghe thấy có tiếng gõ cửa, cô ừ hai tiếng lại ngủ thiếp đi, đến tận giữa trưa mới thức dậy.
Chẳng biết đám người Liên Thắng và chủ nhà đã đi đâu, cô đi ra chỉ thấy Lạc Đà ngồi trên mái hiên phơi nắng.
Sau khi nhìn thấy Lâm Chi Nam, Lạc Đà gọi thẳng là bà cô, đến giờ này mới dậy.
Lâm Chi Nam “Người đi đâu hết rồi?”
“Hôm nay là tiết đưa ngựa, tối hôm qua đã nhắc qua với chị, chị quên rồi à.”
Lạc Đà còn nói “Buổi sáng đám người anh Thắng đã đi đến khu vực thảo nguyên đối diện, chị Nam, chị nhanh đi theo tôi, chậm là không xem được đâu.”
Lâm Chi Nam đột nhiên nhớ ra chuyện này, hào hứng dân lên, cơn buồn ngủ cũng theo đó biến mất.
Cô quay về phòng cầm máy ảnh, lập tức lên xe Lạc Đà. Trên xe có bánh mì và sữa bò, cô ăn qua loa cho xong, xe men theo con đường đá đi đến thảo nguyên.
Nhìn xa xa là biển người huyên náo với trang phục khác biệt, tiếng cười sung sướng nhất thời muốn xé rách nửa bầu trời.
Từ mấy ngày trước sân bãi đã sớm được chuẩn bị hoàn tất, những con ngựa đua được tập trung ở trong vòng tròn bốn trăm mét, bên cạnh là một dãy lều vải được dựng lên, phụ nữ và trẻ em Tây Tạng đều di chuyển ra ngoài để nhìn cánh đàn ông đưa ngựa và uống trà bơ.
Rất nhiều du khách và dân bản xứ chưa đi đến lều vải mà đứng ở bên ngoài vòng tròn chật như nêm cối.
Lâm Chi Nam phí rất nhiều sức mới chen vào được trong đám người, đúng lúc có một con ngựa lao vút qua, mùi cỏ tươi mới và mùi đất xộc vào mũi, cô nhìn thấy người đàn ông mặc trang phục Tây Tạng ở trên lưng ngựa chạy như bay.
Sau nửa vòng, anh ta đột nhiên nghiêng cả thân thể ra ngoài, đám người nhất thời hoảng sợ kêu lên một tiếng, nhưng hai chân anh ta vẫn vững vàng móc ở trên bàn đạp, nửa người trên như sát mặt đất, người đàn ông nhanh chóng khống chế ngựa.
Vào lúc cuối cùng anh ta dùng sức một lần nữa cưỡi lại lên lưng ngựa.
Đám người nhất thời bộc phát lên một tràng tiếng vỗ tay.
Lâm Chi Nam cũng không ngoại lệ, tán thưởng đồng thời cầm máy ảnh bấm liên tục mấy bức.
“Lúc này mới bao lâu mà chị đã chụp, chị Nam, như thế này mà chị đã chụp, vậy lát nữa chắc chắn không đủ phim để chụp.”
Lạc Đà ở bên cạnh cô nói.
“Wow, đám người anh Thắng ở bên kia, có muốn đi không? Chỗ đó tầm nhìn tốt.”
Tầm mắt Lâm Chi Nam nhìn theo ngón tay Lạc Đà chỉ, Liên Thắng đang ngồi cùng với đám người Tây Tạng tối hôm qua chiêu đãi bọn họ ở chỗ lều vải số hai, quần đùi của anh ta đổi thành quần dài mang màu sắc Tây Tạng, chân dài hơi gấp lại, ánh mắt mang theo hứng thú nhìn mấy người đàn ông đang cưỡi ngựa lao nhanh như bay.
Lúc lại cùng chủ nhà uống rượu lúa mì Thanh Khoa thảo luận gì đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận