Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồ Anh Tài nhìn lão già sống sờ sờ bị thiêu chết trên mặt đất, lại nhìn Nguyên Tuấn Sách. Anh ta có thể cảm giác được, cơn đau đớn mà Nguyên Tuấn Sách đang phải chịu là vì yêu lực yếu đi.

Hồ Anh Tài nghĩ ngợi gì đó, sau đó đôi mắt tròn, không thể tin được!

Yêu hồn ra đời nhờ vào tà niệm, nên khi chủ nhân của tà niệm chết đi, yêu hồn cũng sẽ vì vậy mà suy yếu.

Khi cái ý niệm này xuất hiện trong đầu Hồ Anh Tài, anh ta cũng chẳng còn tâm trạng để ý tình trạng của Nguyên Tuấn Sách. Một kế hoạch báo thù mới đã hiện lên trong đầu anh ta.

Nguyên Tuấn Sách dùng sức đóng cửa lại, thi thể bị yêu hỏa đốt cháy, một lúc sau đã biến thành tro tàn, phủ bụi trước cửa nhà, sau đó bị thổ địa cắn nuốt rồi biến mất, gió nổi lên, mang theo chút tro cốt cuối cùng phiêu tán trong không trung.

Chưa đi được mấy bước, Nguyên Tuấn Sách lảo đảo, té ngã trên đất, áo khoác trượt khỏi vai, rơi xuống.

Anh quỳ trên mặt đất, đột nhiên ho ra một ngụm máu, trong con ngươi đen nhanh là nỗi kinh ngạc và sát ý quay cuồng, gương mặt tuấn mỹ vô khuyết tái nhợt như người bị bệnh lâu năm, giờ lại tràn ngập ác khí quỷ mị.

Trước ngực xuất hiện một miệng vết thương như hình dấu tay, móng tay đen kịt tàn nhẫn cắm sâu vào da thịt. Nguyên Tuấn Sách tự mình vạch ra hai vết thương trên ngực, để mặc nó chảy máu.

Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, chấp nhận một sự thật, đôi môi tái nhợt được máu tươi nhiễm đỏ, máu tươi chảy thành dòng ra khỏi khóe miệng, dọc xuống cẳm rồi cổ. Anh vẫn một bộ thản nhiên trầm mặc chấp nhận tất cả, không hề làm bất cứ hành động gì để chống cự.

Đương nhiên, tư thế quỳ gối cũng không khiến sát ý và sự hung hãn của Nguyên Tuấn Sách biến mất, dáng người cao lớn tuy không cuồn cuộn cơ bắp nhưng vẫn tràn đầy sức mạnh. Cả người anh cuộn tròn, giống như chim ưng đang vận sức chờ phát động, khí tràng âm trầm, từ đầu đến chân đều toát ra khí thế kiêu ngạo, coi thường thiên địa.

Nguyên Tuấn Sách chống thảm đứng dậy, hai chân mềm nhũn khiến anh lại quỳ xuống một lần nữa, mặt đất có vô số sợi tóc rụng, cơn đau vẫn âm ỉ trước ngực không hề biến mất, dường như nơi này thiếu một thứ gì đó.

Nguyên Tuấn Sách không phải người ngu dốt, căn cứ theo tình huống trước mắt, anh đã nhận ra một sự thật rất rõ ràng.

Trách không được khi ở trên núi Tu Duyên, lúc thất tinh kiếm đâm vào ngực giết chết lão đạo sĩ kia, trái tim anh cũng đột nhiên đau đớn.

Yêu lực do bảy người tập kết mà thành, bây giờ đã mất đi hai cái.

Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, muốn phát động sức mạnh của nước trong lòng bàn tay, nhưng chỉ có làn gió hư không được triệu hồi. Anh liều mạng nắm chặt năm ngón tay, dẫn lực muốn hút nước ra, nửa ngày sau, năm ngón tay cứng đờ run rẩy nới lỏng ra.

Nguyên tố nước, đã biến mất.

Cho nên, sau này mỗi lần anh giết một lão đạo sĩ, thì nguyên tố ngũ hành mà bọn họ tu luyện, cũng sẽ biến mất trong sức mạnh của anh.

Hơn một ngàn năm, cuối cùng cũng tìm được nhược điểm của anh.

Khoé miệng Nguyên Tuấn Sách khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười châm chọc, môi đỏ cong lên, vừa bạo ngược vừa mỹ lệ.

Anh nghĩ nghĩ.

Muốn giải quyết tình trạng này thì chỉ có một con đường thành tiên. Chờ sau khi anh thành tiên, có thể khống chế toàn bộ ngũ hành, thanh tẩy yêu hồn, đến lúc đó, anh sẽ trở thành thượng tiên, không ai có thể uy hiếp anh.

Nguyên Tuấn Sách chống lên ghế sô pha bên cạnh, mượn lực, cơ thể lung lay đứng lên. Dáng người đĩnh bạt, cao lớn, nhưng đi đường cũng không ổn định, giống như có thể ngã xuống bất kỳ lúc nào, nhưng vẫn toát ra khí thế khiến người khác sợ hãi.

Anh đi lên lầu hai, Hạnh Mính đã tỉnh táo, đôi mặt đầy tơ máu vẩn đục mở ra, cả người uể oải ỉu xìu, trong mắt tràn đầy mỏi mệt và đau khổ.

Thiếu nữ hoạt bát của lúc trước không biết đã biến đi đâu mất, tóc không có dinh dưỡng, trở nên sơ rối khô khốc.

Nguyên Tuấn Sách quỳ gối bên mép giường, cầm lấy tay cô, không thèm bận tâm đến các vết thương do bị roi quất trên cánh tay cô, gương mặt lạnh băng chỉ chăm chăm dán lên thân thể cô, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể ấm áp của Hạnh Mính.

“Hạnh Mính.”

“Tôi muốn thành tiên.”

Anh không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, một ngày còn chưa thành tiên, thì biến số sẽ càng nhiều. Nhỡ may có một ngày, anh sẽ chết theo năm lão già kia thì sao.

“Hạnh Mính, chờ tôi thành tiên, tôi cũng sẽ giúp cậu vĩnh sinh. Sau này chúng ta, sẽ không bao giờ nữa tách nhau ra nữa, sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

Đến khi thiên hoang địa lão, sông cạn đá mòn.

Nguyên Tuấn Sách đã từng nhìn thấy những câu chữ này trong sách, đã từng khinh thường thứ tình yêu tầm thường mà nó miêu tả ấy, nhưng hiện tại, đó lại là thứ mà anh khát khao nhất, muốn dốc hết sức để đạt được.

Hạnh Mính muốn rút tay ra lại bị anh túm chặt lại, cổ tay đau đớn khiến cô muốn ngất đi ngay lập tức. Tay chân bên ngoài chăn của Hạnh Mính bắt đầu giãy giụa, há miệng không tiếng động cuồng loạn, dùng khẩu hình liên tục lặp lại hét to, mong rằng anh có thể hiểu.

Cô đau quá, đau quá.

Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, cái trán cọ lên mu bàn tay của cô, hai tay thành khẩn kéo cổ tay Hạnh Mính, trong mắt là nỗi sầu bi, thương tiếc.

“Cũng đã đến lúc, đổi chỗ cậu một phòng ngủ mới.”

Nguyên Tuấn Sách bế cô lên, rời khỏi trên giường, tấm chăn cotton rơi khỏi người Hạnh Mính, các vết thương chằng chịt trên người lộ ra dưới ánh mặt trời, các vết cắn dữ tợn loang lổ trên người Hạnh Mính, trồng lên vết hồng từ vết roi quất.

Có những chỗ da thịt bị quất đến chảy máu, làn da yếu ớt bị đánh đến bong tróc, thậm chí trên xương quai xanh cũng vương vệt máu, một cơ thể rách nát hỏng be hỏng bét. Vẻ mặt Hạnh Mính chết lặng, cả người chẳng còn chút sức sống, cứ như một con búp bê xinh đẹp nhưng vô hồn.

Tầng hầm đã được sửa chữa, và trang trí lại theo phong cách mà Hạnh Mính thích.

Nguyên Tuấn Sách chuyển hết những bộ quần áo mà cô đã từng mặc tới trong gian phòng này, đủ loại kiểu dáng sắc màu. Trần nhà được sơn màu xanh lục, bốn bức tường tường xung quanh được dán giấy vàng. Để Hạnh Mính cảm thấy thư thái hơn, bên vách tường còn dán giấy làm giả cái cửa sổ.

Nguyên Tuấn Sách xốc màn lụa trắng, đặt Hạnh Mính lên giữa chiếc giường công chúa, bản thân cũng chui vào theo, quỳ gối giữa hai chân cô.

Giường mới rất mềm, eo Hạnh Mính không còn bị cấn, thoải mái như nằm trên bông. Tấm chăn dưới người cũng mềm mụp, hình như là chăn lông vũ, vừa mềm vừa nhẹ, tay nhéo vào có thể cảm giác sự mềm mại thoải mái. Chất liệu này cảm giác khác hoàn toàn với cái chân cotton trên tầng. Khiến cho người mang đầy vết thương trên người như cô cũng có thể ngủ thoải mái.

Rốt cuộc cũng có một chuyện khiến Hạnh Mính vừa lòng, ngay lúc cô muốn ngủ tiếp, Nguyên Tuấn Sách lại nâng nửa người dưới của cô lên, nhẹ nhàng giống như đang bưng một mâm cơm, mông treo trên không rời khỏi mặt giường mềm mại.

Hạnh Mính mở bừng mắt, cả người lại rơi vào kinh khoảng, cô dùng cánh tay tràn ngập vết roi huơ đánh ngăn cản, trong miệng điên cuồng la to dù hoàn toàn không thể phát ra chút tiếng động. Nhưng nhìn khẩu hình có thể đoán được, cô hẳn là đang nói:

Bình luận (0)

Để lại bình luận