Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:

“Chồng ơi, ȶᏂασ em bằng côn ŧᏂịŧ lớn của anh đi, làm tiểu huyệt em.”

Ngô Uyển Uyển nằm trên giường, dạng hai chân ra, để lộ ra tiểu bi hồng hào, cô đã sinh con rồi mà tiểu bảo bối của cô vẫn còn hồng hào, thậm chí còn xinh đẹp hơn trước.

Cô dạng chân ra, cặρ √υ” cũng lộ ra ngoài, vô cùng xinh đẹp, cô hét vào mặt Triệu Mạc

“Chồng đến ȶᏂασ em đi, em chịu không nổi nữa, tiểu huyệt ngứa quá, em muốn côn ŧᏂịŧ của chồng dùng sức làm.”

Triệu Mạc chưa bao giờ thấy vợ anh quyến rũ như vậy, đôi mắt anh đỏ lên vì phấn khích, anh dùng lực vuốt ve côn ŧᏂịŧ, nhưng anh không chịu làm cô:

“Chưa đủ, Uyển Uyển, em nói thêm đi, rồi anh làm em.”

Ngô Uyển Uyển không biết nên nói những cậu thô tục như thế nào nữa, cô cắn môi, trìu mến nhìn anh:

“Chồng…em nhớ anh…”

Chỉ riêng câu này là có hiệu quả hơn bất kỳ câu thô tục nào, Triệu Mạc khẽ chửi thầm, nhồm người lên, để côn ŧᏂịŧ trước miệng huyệt của cô, không cần bôi trơn, dùng sức đâm vào trong.

“A ha. . . ”

Ngô Uyển Uyển kêu lớn, dâʍ huyệt được thỏa mãn.

Côn ŧᏂịŧ bị kẹp giữa thịt huyệt non mềm, lại càng sưng to, Triệu Mạc nghiến răng đâm sâu vào bên trong.

“Chồng… sướиɠ quá… a, bị đâm chết mất, chạm vào hoa tâm rồi…”

Ngô Uyển Uyển duỗi chân để mặc anh làm.

Âʍ ɦộ chặt chẽ ngậm lấy côn ŧᏂịŧ của anh không chịu buông ra.

Triệu Mạc cắn chặt răng hàm để không bị hoa huyệt chặt chẽ của cô kẹp bắn.

“Sao sinh con xong ngược lại chặt hơn vậy?”

Triệu Mạc nghe nói sau khi sinh con, tiểu huyệt sẽ lỏng ra, nhưng Uyển Uyển của anh thì không, cái huyệt sau khi sinh con vẫn chặt chẽ mềm mại, mút c̠ôи ŧɧịt̠ của anh như muốn bấm gãy.

“Uh-huh…”

Ngô Uyển Uyển bị côn ŧᏂịŧ của anh đâm đến nỗi cô không còn suy nghĩ được gì nữa.

Triệu Mạc cảm thấy không thoải mái khi bị mút, và tát hai cái vào mông cô.

Thanh âm “bốp bốp” giòn vang trong căn phòng trống rỗng:

“Đừng kẹp chặt như vậy, sẽ bị đứt.”

“Em không kiềm chế được.”

Ngô Uyển Uyển oan uổng bị đánh, cô không muốn nhưng lại không kiềm chế được.

Triệu Mạc không còn cách nào khác ngoài việc nghiến chặt răng hàm của mình và bắt đầu đâm vào.

Côn ŧᏂịŧ mỗi lần thọc vào là bị tiểu huyệt bó chặt, như bị lún vào chỗ mềm , không thể nào thoát ra được.

Đã lâu lắm rồi Triệu Mạc mới nhìn thấy tiểu huyệt hồng hào và dịu dàng này, anh không kìm được, nhấp mạnh hơn, qυყ đầυ đâm vào hoa tâm.

“A… Sắp bị đâm chết rồi, làm đến hoa tâm, Triệu Mạc… Nhẹ chút, đừng sâu như vậy.”

Ngô Uyển Uyển toàn thân run rẩy khi bị đâm, anh thật mạnh mẽ, lần nào làʍ t̠ìиɦ cũng làm cô chết đi sống lại.

“Uyển Uyển, Uyển Uyển,”

Triệu Mạc xúc động hét lên, tốc nhấp vào càng lúc càng nhanh, côn ŧᏂịŧ nhanh chóng được đút vào trong âʍ đa͙σ, ngập cả gốc rễ, dâʍ ŧᏂủy̠ ứa ra, bị côn ŧᏂịŧ đẩy ngược ra ngoài , và bị đập thành những mảnh trắng ở miệng huyệt.

“A…a…” Ngô Uyển Uyển đã bị cắm mất đi lí trí, và rêи ɾỉ theo những cú đâm của anh.

Dươиɠ ѵậŧ của Triệu Mạc càng ngày càng nóng, cảm giác muốn xuất tinh càng lúc càng mạnh.

Cả người Ngô Uyển Uyển bị làm cho tê dại, sung sướиɠ quét qua tay chân làm cô hét lên một tiếng, dâʍ ŧᏂủy̠ lần lượt tuôn ra, Triệu Mạc thô lỗ đẩy cổ tử ©υиɠ của cô ra, qυყ đầυ cắm vào trong đó, tϊиɧ ɖϊ©h͙ dày đặc nóng bỏng phun vào trong, thật lâu mới hết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận