Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sóng biển dập dờn, từng cơn gió nhẹ thổi. Âm nhạc du dương làm nền cho cặp đôi lãng mạn kia.
Mễ Tịch nhìn hình ảnh trong phim, chợt quay sang Đàm Trạch, mọi cảm xúc đều tụt xuống. Anh vậy mà gật gà gật gù ngủ. Cô khẽ nhón người lên, không kiêng nể gặm lấy môi anh, Đàm Trạch như nhận thấy điều không thích hợp, lờ mờ tỉnh dậy.
Anh còn định mở miệng nói gì đó, khoang miệng ngay lập tức bị cô chiếm lấy. Để ý một chút, dường như không chỉ bọn họ làm vậy, mà những cặp đôi xung quanh cũng nóng bỏng dây dưa. Không biết có phải do sự xúc tác của hình ảnh trên màng hình lớn kia không.
Đàm Trạch ôm lấy eo Mễ Tịch, cũng không ngại ngần mà đáp trả.
Một hồi dây dưa, cũng là một hồi kỉ niệm.
—-
“Mẹ ơi, ba ở đâu?”
Thiếu Minh đi trên hành lang bệnh viện, một giọng nói non nớt vang lên sau lưng làm anh chững lại, vội vàng xoay người.
Một phụ nữ dắt tay một bé trai đang đưa lưng về phía anh, trước mắt Thiếu Minh chợt trở nên mù mịt, lại có chút ảo tưởng.
Cô có phải hay không, cùng con đến tìm anh, bước chân vô thức muốn tiến về phía ấy, chỉ sợ người kia sẽ biến mất, nhưng đôi chân cứng nhắc không chịu di chuyển.
Ảo ảnh trước mắt cũng nhanh chóng bị đánh vỡ, người phụ nữ đó quay sang nhìn đứa bé, khuôn mặt cùng giọng nói ấy, dù anh có điên cũng biết không phải là cô.
“Con trai ngoan, ngồi yên đây, mẹ đi hỏi phòng của ba được chứ?”
“Được ạ”
Người phụ nữ rời đi, Thiếu Minh không nhịn được, bước đến gần đứa bé.
Anh ngồi xuống ngang tầm với cậu nhóc, chính anh cũng không rõ mình đang làm gì, chỉ biết đó là một sự khao khát.
“Cậu bé, cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
Cậu bé dường như có chút bất ngờ, đầu nghiêng nghiêng, ba ngón tay be bé đưa ra.
“Ba tuổi”
Ba tuổi? Nếu con anh còn sống, có phải cũng sẽ thế này đáng yêu.
“Cho cháu này”
Không biết anh lấy đâu ra một cây kẹo đưa cho cậu bé, Thiếu Minh khẽ cười xoa đầu cậu rồi đứng dậy rời đi.
Thật ra thói quen mang kẹo trên người cũng từ Phỉ Nhược. Không biết từ khi nào, xung quanh anh đều là những thứ quen thuộc về cô.
——
“Cái này ráp ở đây”
“Không phải, cái này mới đúng”
Một bàn tay nhỏ vội đẩy ra, thay bằng một mảnh ghép khác.
“Kiệt dốt, râu mèo ở đây”
“Mẹ mới dốt, mẹ dốt, không cho chơi nữa ”
Tiểu Kiệt ôm đống mảnh ghép xếp hình, tức tối xoay lưng về phía Phỉ Nhược, mặc kệ cô phụng phịu phía sau.
Lại hai tháng trôi qua, mối quan hệ giữa cô và cậu bé coi như cũng có chút tốt đẹp, dù vậy vẫn lúc nóng lúc lạnh. Dính vào nhau một chút lại bắt đầu cãi vả.
” Kiệt Kiệt làm sao? Cho mẹ chơi chung với chứ”
Thiếu Quân từ bàn làm việc bước tới, ngồi xuống cạnh hai mẹ con.
“Mẹ có biết chơi đâu”
Đường Kiệt không để tâm, tập trung hoàn thành bảng ghép.
Nhìn cậu bé cứng đầu, lại quay sang Phỉ Nhược đang nhìn mình với ánh mắt đáng thương, cậu thật có chút dở khóc dở cười.
“Ba thương mẹ này”
Thiếu Quân làm bộ ôm lấy Phỉ Nhược. Quả nhiên thu hút được sự chú ý của cậu. Tiểu Kiệt cắn răng, đẩy hết bộ xếp hình cho Phỉ Nhược.
“Đấy, chi mẹ hết. Ba là của con”
Kiệt Kiệt nói xong thì đẩy Phỉ Nhược ra, bản thân leo vào người Thiếu Quân.
Cô vậy mà không đôi co với cậu bé, còn hào hứng kéo mấy mảnh ghép tiếp tục chơi. Thiếu Quân vậy mới biết, cô thật ra rất ham chơi.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang, nhìn thoáng qua, lại là người ở nhà gọi đến. Thiếu Quân dứt khoát nhấn tắt. Không cần nghe cậu cũng biết là chuyện gì, chỉ sợ cứ trốn tránh cũng không phải là cách. Có lẽ cậu thật sự phải trở về, còn Phỉ Nhược và tiểu Kiệt…
Cốc cốc.
“Vào đi”
Lời vừa dứt, người bên ngoài cũng mở cửa tiến vào. Là Đàm Trạch và Mễ Tịch. Thiếu Quân nhìn thoáng hai người họ, cười ẩn ý.
Đàm Trạch vừa thấy cậu cười không bình thường mới chợt lúng túng, rút tay khỏi Mễ Tịch.
Thật là, người phụ nữ này không chạm anh một chút sẽ chết sao chứ.
Thiếu Quân hắng giọng một chút, cũng không có ý định chọc bọn họ. Nếu hai người họ thật có tiến triển thì càng tốt, cậu không phải ngày đêm đề phòng vì sợ mất vợ.
“Hai người đến đúng lúc lắm, tôi đang có chuyện muốn nói với Trạch. Nhờ cô trông coi hai người họ giúp tôi một chút”
Mễ Tịch gật gật đầu, coi như đã biết.
“Kiệt ngoan, ngồi xuống chơi với mẹ đi”
Nhìn hai người đàn ông đã rời đi, Mễ Tịch cũng tiến đến gần hai mẹ con Phỉ Nhược. Nhìn một lớn một nhỏ nhưng chỉ như hai đứa trẻ chơi đùa với nhau, cô có chút thắc mắc. Tại sao Phỉ Nhược phục hồi rất tốt, nhưng trí óc vẫn không chút tiến triển.
“Tịch chơi”
Phỉ Nhược nhìn Mễ Tịch nảy giờ vẫn im lặng, tay đưa lên một mãnh ghép mời cô ấy chơi.
Mễ Tịch cười lắc đầu, chợt muốn thử một chút.
“Phỉ Nhược, cô… không nhớ chút gì sao?”
“Nhớ?”
Phỉ Nhược ngước lên nhìn Mễ Tịch, có chút mông lung.
“Không muốn không muốn, sẽ đau”
Cô nói xong lại tiếp tục chơi, vừa nghĩ đến những lúc đau đớn đó lại sợ hãi.
Nhưng rồi cô lại chợt đứng dậy, như nhớ ra phải làm gì đó.
“Thuốc, Nhược phải uống thuốc”
Cô vừa nói vừa chạy đến hộc tủ lấy hộp thuốc ra. Uống thuốc sẽ không đau.
Mễ Tịch ngồi trên nền, nheo mắt nhìn hộp thuốc trên tay Phỉ Nhược.
Thuốc này, sao lại…
Hết chap 112.
Điện thoại mình đang bị hỏng và mặc dù được nghỉ, nhưng bài tập vẫn về đều đều, mình phải làm để nộp nên không rảnh như trước nữa, ra truyện chắc chắn sẽ lâu hơn. Mọi người thông cảm. Yêu thương <3

Bình luận (0)

Để lại bình luận