Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một đứa trẻ trưởng thành là khi đã chịu đủ hậm hực uất ức.
Chi Đạo dán lỗ tai lên cửa phòng ngủ của cha mẹ, nghe trộm bọn họ thở ngắn than dài, còn cô chỉ có thể ôm lấy đầu gối, ngồi ngoài cửa phòng im lặng ngẩn người, mặc kệ hơi lạnh lẽo từ sàn nhà thấm thẳng vào người.
Tâm trí Chi Đạo tê dại như có hàng ngàn con sâu đang gặm nhấm, cỗ buồn bực trong lồng ngực buồn cứ tích tụ ngày càng to dần, phồng lên như quả bóng, dường như chỉ cần chạm một cái là có thể nổ bùm. Muôn vàn suy tư, nỗi lo âu bao vây lấy trái tim cô.
Lưng của thiếu nữ mới chớm tuổi 18 còng xuống, như cây trúc bị trận tuyết lớn tuyết đè bẹp, đôi mắt không có tiêu cự, nhìn chằm chằm ngón tay đang nghịch ngợm mấy cái chữ trang trí trên dép lê. Giờ cô mới để ý, những hoa văn đó là hình chữ thập, Chi Đạo bỗng nhiên nhớ lại ngày hôm qua Trần Nghiêu hỏi cô:
Nghĩ kỹ chưa? Chỉ còn chín ngày nữa.
Khi đó, Chi Đạo không cúp điện thoại của ông ta, chỉ đặt lên bàn. Cô nhẹ nhàng đi đến phòng bếp, nhìn mẹ đang thái rau, hỏi bà: “Bố đi đâu rồi ạ?”
Lý Anh không quay đầu lại mà nói: “Trẻ con hỏi cái gì mà hỏi. Con cứ quan tâm đến kì thi thi lớn học sắp tới, tập trung thi cho tốt là được, không còn mấy ngày nữa đâu.”
Trẻ con chỉ cần hiểu những chuyện nên hiểu, những chuyện không nên hiểu thì không cần hiểu, không cần quan tâm vì những chuyện đó tự khắc sẽ có người giúp chúng giải quyết.
Cho nên trẻ con mới hạnh phúc.
Còn cô? Cô chỉ là một đứa trẻ trong thân xác người lớn.

Sau đó, Chi Đạo vô tình nghe được một cuộc gọi thúc giục cha mẹ cô trả nợ, cộng thêm những lời giảng giải tường thuật của Trần Nghiêu, cuối cùng Chi Đạo cũng hiểu rõ tình huống hiện tại của gia đình mình.
Một năm trước, Chi Thịnh Quốc ký được một hợp đồng với một công ty xí nghiệp bản địa rất lớn, nhận thầu một công trình xây dựng. Ngay từ đầu ông đã ký kết hợp đồng chỉ làm khoán không bao liêu với bên đơn vị xây dựng. Cũng có nghĩa là, Chi Thịnh Quốc chỉ ra nhân lực, còn việc mua sắm nguyên vật liệu gì đó sẽ do đơn vị xây dựng kia làm.
Sau đó, nguyên liệu cung ứng không theo kịp tiến độ sản xuất, vì để không ảnh hưởng tới kỳ hạn hoàn thiện công trình, Chi Thịnh Quốc tìm xí nghiệp kia đòi vật liệu. Bọn họ trả lời là: Người quản lý bên xây dựng hiện tại đã bị điều đi nơi khác, tạm thời không có chuyên gia đi thu mua nguyên vật liệu, sau này nguyên vật liệu cần dùng trong công trình, Chi Thịnh Quốc cứ tự mua, lúc hoàn thiện sẽ kết toán một thể. Vì vậy, hợp đồng giữa hai bên biến thành Chi Thịnh Quốc làm khoán bao liêu.
Chi Thịnh Quốc tin tưởng xí nghiệp lớn có năng lực chi trả phí nguyên vật liệu, vì thế cát đá, xi măng, thép, bó củi… những vật liệu cần dùng ở giai đoạn sau ông đều dùng danh nghĩa của mình mua chịu trước, để cho xí nghiệp nợ tạm, dự định sau khi hoàn thành công trình sẽ cùng thanh toán với các ông chủ.
Chi Thịnh Quốc và nhóm công nhân của ông vất vả khổ sở, làm ngày làm đêm rốt cuộc hoàn thành công trình đúng hạn. Chi Thịnh Quốc cũng bắt đầu kết toán với các ông chủ cung ứng nguyên vật liệu, chuẩn bị đầy đủ giấy tờ trình lên cho đơn vị xây dựng, chờ bọn họ chi ngân sách.
Đáng tiếc, Chi Thịnh Quốc chạy đi chạy lại mấy chuyến, đều bị bên xí nghiệp đánh thái cực (1), nói mấy lời cho có lệ, lừa gạt khất nợ. Nhóm ông chủ cung ứng nguyên vật liệu cũng cần tiền để xoay vòng vốn, vì thế vội vã tìm ông đòi tiền trả nợ. Chi Thịnh Quốc và Lý Anh đã gấp như kiến bò trên chảo nóng, mỗi ngày đều âu sầu rụng cả đống tóc. Mỗi lần đi thúc giục bên đơn vị xây dựng trả tiền thì lại nhận được những câu thoái thác như kinh phí không đủ, hoặc là nói người phụ trách không có mặt. Khoản thanh toán công trình cũng bị kéo dài vô thời hạn.
(1): Đánh thái cực: Nghĩa bóng là nói không đúng trọng tâm, cố ý nói lệch trọng tâm, trốn tránh không trả lời vấn đề chính.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Tiền thanh toán cho công trình không được trả, khoản tiền tiết kiệm ít ỏi của Chi Thịnh Quốc đối với phí nguyên vật liệu dùng trên công trường và tiền lương của công nhân chỉ là châu chấu đá xe. Chi Thịnh Quốc bắt buộc phải đi khắp nơi vay tiền trù khoản, ông định sẽ trả khoản tiền mua nguyên vật liệu trước, rồi từ từ trả các khoản khác sau. Bọn họ về quê cầu xin cha mẹ giúp đỡ, nhưng cũng chỉ như muối bỏ biển. Tìm người ngoài vay tiền thì lại càng khó, người ta hoặc là nói không có tiền, hoặc là nói bản thân người ta cũng có việc cần dùng, cho dù có mượn được cũng chỉ được một khoản nhỏ.
Hai hàng lông mày của Chi Thịnh Quốc cau chặt, Lý Anh thì suốt ngày thở ngắn than dài.
Vì để trả hết tiền nợ, hai người bọn họ phải đi đến các công trường khác giúp người ta trông công trình kiếm tiền. Hai giờ sáng mới được đi ngủ, mà 7 giờ đã phải tỉnh lại. Chỗ công trường mới cách xa nhà, đường dài tiền xe lại đắt, có khi bọn họ mấy tuần cũng chẳng về nhà. Đòi mãi chẳng được tiền, gọi điện thoại đến cháy máy suốt cũng chẳng thể moi thêm được đồng nào, nhóm ông chủ bán nguyên vật liệu và công nhân sợ Chi Thịnh Quốc trốn nợ, nên đã gọi điện thoại cho Chi Đạo đòi tiền, lời nói cực kỳ khó nghe.
Già rồi vẫn phải đi làm công cho người ta?
Ngồi tù?
Hình phạt?
Không được an ổn?
Thậm chí cho đến tận bây giờ, đơn vị xây dựng kia cậy có “ô dù” địa phương che chở nên không thèm trả tiền. Mà trụ sở của họ đặt tại một tòa nhà to lớn hoành tráng tọa lạc ngay tại ngã tư phồn hoa nhất của thành phố, có thể nói là hoàn toàn không có chút xấu hổ nào.
Còn những người ở dưới tầng chót bị bọn họ kéo suy sụp thì sao?
Những người đó giống như con gián, trốn trốn tránh tránh.
Trần Nghiêu lại gọi điện thoại tới thúc giục, ông ta hỏi cô đã nghĩ kỹ chưa? Lại trình bày rõ ràng tất cả khó khăn mà nhà Chi Đạo đang gặp phải: “Bố mẹ cháu đã bắt đầu rao bán căn nhà, những người đòi nợ thì đã nộp đơn xin khởi tố, nhóm công nhân cũng chẳng để yên.”
Trần Nghiêu hỏi cô: ”Không phải cháu học lớn học là vì muốn kiếm tiền sao? Đổi một cách nói khác, hiện giờ cháu chỉ đang kiếm được tiền trước mà thôi.”
Ông ta lại hỏi cô: “Chẳng lẽ cháu muốn cha mẹ mình cứ phải chạy khắp nơi trốn nợ như vậy sao? Thậm chí đến cả ngày Tết cũng không thể trở về? Cô bé, cả phần đời còn lại của cha mẹ cháu, cháu nhẫn tâm nhìn bọn họ đã một bó tuổi như vậy còn phải mệt nhọc làm công sao? Tính sơ qua khoản nợ của nhà cháu, mấy trăm vạn không phải con số nhỏ. Đối với kinh tế và bối cảnh của nhà cháu mà nói, cháu cảm thấy cho dù cháu học lớn học, rồi phải liều mạng công tác bao nhiêu năm mới kiếm được số tiền đó? Lại nói, vậy ý nghĩa của việc vào lớn học chính là để sau này làm việc quần quật, mệt chết mệt sống trả nợ sao?”
Trần Nghiêu nói thật hay.
Đối với cô bé Chi Đạo đang băn khoăn mê mang trong màn sương mù lúc ấy, ông ta đã hung hăng cho chút tự tôn nhỏ bé, cho niềm hy vọng mong manh của Chi Đạo một cú đấm vỡ tan tành. Chi Đạo nghẹn lời, không nói nổi một câu.
“Cô bé, con người sống trên đời này đều không chỉ sống vì bản thân.”
Không biết câu văn ở tác phẩm nào đã đụng trúng tâm sự của Chi Đạo, khiến cô tâm huyết dâng trào chép lại nó vào trong nhật kí:
Lại một làn mưa hoa rơi xuống trước sân nhà, tôi đã không còn là một đứa trẻ nữa.
Chi Đạo xé một tờ lịch, rồi đếm số ngày ít ỏi còn lại.
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám.

Bình luận (0)

Để lại bình luận