Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tiểu Tiện Cẩu Kháng Cự
Địch Ý Của Phượng Hoàng
Dứt lời, hắn một tay đỡ lưng nàng, một tay đi xuống đến mông vểnh, trả thù mà thò hai ngón tay vào hậu huyệt nàng, dùng sức ở bên trong đâm thọc!. “A a a! Đừng moi, đừng moi!” Lục Phù lớn tiếng thét chói tai, giọng nói gần như khản đặc. Ngụy Sâm ngón tay hoàn toàn đi vào, chọc vào vách hậu huyệt không ngừng, hắn thế mà còn dùng móng tay cào vào vách trong mẫn cảm!. “A a a, a a a, không cần, ta sai rồi, ta sai rồi, ô ô ô ô……” Lục Phù khóc đến mặt đầy nước mắt, âm hộ đang chứa dương vật lớn như vậy, hậu môn căn bản không thể nhét thêm vào, huống chi hắn hai ngón tay ở bên trong làm ác!.
“Trẫm làm ngươi nhớ kỹ cái này giáo huấn!” Ngụy Sâm không hề thương tiếc, lại mạnh mẽ nhét thêm một đốt ngón tay, đem nàng cửa hậu huyệt hoàn toàn mở rộng, ngón tay dài có tiết tấu mà nghiền động bên trong. Rất nhanh từ từ đêm khuya tĩnh lặng tỏa ra, hậu huyệt của nàng ra nước liên tục, càng hưng phấn càng ra nước. Hoàng đế nghiện dường như đào lộng, mà nàng bởi vì đau nhức không ngừng mà kẹp chặt hoa huyệt, từng chút một kích thích hắn không ngừng trướng lớn. Giờ thì cả trước và sau huyệt đều bị khoách đến sinh đau, đường hậu huyệt đã là chịu không nổi, bắt đầu có đỏ thắm tơ máu dọc theo ngón tay hắn tràn ra tới. “Đau, đau……” Lục Phù run rẩy kịch liệt, môi trắng bệch.
Cung nhân lại nhắc nhở hoàng đế, nương nương đã xuất huyết. Ngụy Sâm lúc này mới buông tha nàng, mệnh cung nữ tới cấp hắn rửa tay, cũng phân phó người cởi bỏ này khóa phượng bó. Hoàng đế nâng nàng hai chân, tiến nhanh ra mà thao phạt, nàng sợ ngã xuống, không thể không ôm vai hắn thừa nhận, một đôi vú lớn trên ngực nam nhân lăn qua lăn lại. Ngụy Sâm hoàn toàn tận hứng sau khi xuất tinh vào hoa huyệt, sau đó đem nàng ôm hồi trên giường nghỉ ngơi. Lục Phù nằm thẳng, hai chân theo bản năng đại đại tách ra, phảng phất nàng trời sinh chính là như vậy, thấy nam nhân liền không khép được chân, làm người xem hết phun dịch trắng hoa huyệt. Thủ đoạn của Kính Sự Phòng tuy khiến nàng đau nhức, nhưng không thể phủ nhận nàng một lần lại một lần chìm đắm trong khoái cảm tình dục. Rõ ràng hận hắn đến vậy, nhưng lại không thể từ chối, càng bị thao ra khoái cảm…….
Mỹ nhân nhi khóc đến thê thảm muốn chết, vẻ mặt bi thương. “Làm sao vậy? Rất đau?” Ngụy Sâm đã sướng xong, lúc này thay bằng một vẻ mặt dịu dàng khác, chu đáo tỉ mỉ nói. Mẹ ơi, nàng rất muốn đánh tên hoàng đế chó chết này một trận, nàng muốn tức giận nổ tung!.
Lời Hứa Hão
“Cái này cũng không nên trách trẫm, là nàng chọc giận trẫm trước”. Hắn còn không quên biện giải cho mình. Lục Phù rống to: “Ngươi đi, ta không muốn được sủng ái, ô ô ô……”. Ngụy Sâm ngồi ở mép giường, nói cười hớn hở: “Nếu nàng không muốn được sủng ái, trẫm lại có một cách”. “Cái gì?” Lục Phù trợn mắt nhìn hắn. “Cho trẫm sinh một đứa bé, trong thời gian mang thai trước sau gần một năm trẫm đều không thể chạm vào nàng”. Hắn nói chuyện, hai mắt sáng quắc, mê hoặc lòng người. Lục Phù lại không mắc lừa, thở phì phì nói: “Ngươi không biết xấu hổ như vậy, ai muốn sinh đứa bé cho ngươi!”.
Ngụy Sâm giọng tủi thân cực kỳ nói: “Trẫm đã hai mươi bảy, vẫn chưa có con nối dõi, nàng lẽ nào muốn giang sơn không người nối nghiệp sao?”. “Hậu cung của ngươi những phi tần đó đâu, bảo các nàng đi sinh!” Người đẹp một câu phủ quyết. Hoàng đế hơi suy tư, hay là nàng sợ đau, không muốn sinh nữa? Hay là thân thể nàng quá gầy yếu, không muốn chịu khổ nữa? Vì thế hắn thử nói: “Vậy nếu không trẫm để người khác sinh, rồi nhận nuôi về dưới gối nàng?”. “Ngươi, cút!” Lục Phù thét chói tai đến nỗi mái ngói lưu ly đều run rẩy. “Được được được nàng sinh nàng sinh nàng sinh, trẫm hiểu hiểu……”. “Cút a a a a a a a ——”.
“Phù nhi,” Ngụy Sâm bắt lấy đôi tay đang lung tung đập loạn của nàng, dịu giọng khuyên: “Kia được rồi, chúng ta hãy nói chuyện về Tiểu Lê đi. Nàng đã bốn tuổi rồi, theo nghi chế hoàng gia thì nàng phải học chữ, học lễ nghi, học cầm cờ. Nàng không muốn mời lão sư cho con bé sao?”. Lời này chạm đúng điểm yếu của nàng. Tiểu Lê lớn lên ở nông thôn, Lục Phù từng dùng cành cây vẽ chữ lên đất bùn dạy con bé, nhưng Tiểu Lê lực tay nhỏ, không thể vẽ rõ, căn bản không học được bao nhiêu. Lục Phù thử nói: “Hoàng thượng đã phong nàng làm công chúa, chẳng lẽ không cho nàng đi học?”. Nam nhân thấy nàng đã cắn câu, gian xảo cười nói: “Trong sử Ngụy, những công chúa không được sủng ái bị thả rông rất nhiều, dù có biết vài chữ cũng là vô tài. Phù nhi nếu nguyện ý, trẫm có thể mời nữ tài tử nổi tiếng kinh thành làm nữ tiên sinh cho Tiểu Lê”. “Nguyện ý cái gì?” Lục Phù cảnh giác nhìn hắn. “Chính là chuyện nàng không muốn cũng phải nguyện ý”. Hoàng đế sắc mị mị nhìn chằm chằm nàng, cười đến xuân tình nhộn nhạo. “Đã là chuyện ta không muốn cũng phải nguyện ý, ngươi cần gì phải tới hỏi ta!”. Người đẹp tức giận lấy gối ném vào ngực hắn. Ngụy Sâm đón lấy gối đầu tiếp tục nói: “Nhưng Phù nhi nếu chủ động phối hợp, trẫm càng là vui mừng khôn xiết a”. Lục Phù tủi thân nói: “Ta còn chưa đủ phối hợp sao?”. Nàng cũng biết thân thể mình, dâm đãng lên chính mình cũng không khống chế được , tuy rằng trong lòng oán hận hắn, nhưng trên giường hai người lại thân mật vô cùng.
Hoàng đế hoàn toàn lộ ra cái đuôi đại sắc lang, hai chân dạng ra quỳ hai bên thân thể nàng, làm nàng nhìn thấy vật giữa háng hắn đỏ tươi đáng sợ, cự long che kín dâm thủy. Hắn khàn khàn nói: “Phù nhi như trước đây, giúp trẫm rửa sạch sẽ được không? Phù nhi động miệng một chút, Tiểu Lê liền có nữ tiên sinh”. Lục Phù trợn lớn mắt nhìn hắn, giống như nhìn một con cầm thú. Khó trách hoàng đế quang thân mình nói chuyện với nàng nửa ngày, thường ngày đã sớm gọi người vào rửa sạch rồi, hắn đây là có ý định nha… Nàng theo bản năng bò lùi lại, Ngụy Sâm đầu gối đi hai bước theo sau, cự long ở giữa không trung trên dưới đong đưa, dâm thủy nhỏ giọt trên cái bụng trắng nõn của nàng. “Phù nhi sợ cái gì? Trước đây ăn nhiều như vậy rồi”. Hắn dịu dàng dỗ dành. Lục Phù buột miệng nói: “Nhưng mà trước đây cũng không lớn như vậy nha… Ta không ăn nổi”.

Bình luận (0)

Để lại bình luận