Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Phòng tối nhỏ play, giam cầm tinh thần, vì hoàn thành nhiệm vụ đang bên bờ vực cái chết mà cặp kè với thanh niên họa sĩ (phần 4)
”Gấp gáp cũng không được, bây giờ chỉ có một cách.” Hệ thống thở một hơi thật dài, đau lòng nhìn cậu, khó khăn lắm nó mới tìm thấy được một thằng nhóc đơn thuần.
”Cách gì?” Tô Mộc lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực nhìn hệ thống.
”Ừm…” Bỗng dưng hệ thống có hơi chột dạ: ”Đó chính là cho dù nhân vật chính làm gì, kí chủ chỉ cần giữ vững thiết lập nhân vật của mình thì sẽ không có vấn đề gì cả, sau đó cố gắng sống sót cho đến thời điểm mà nguyên chủ chết trong cốt truyện, vừa có thể thoát chết lẫn thoát khỏi thế giới.”
Nhưng vấn đề là theo kịch bản, đến lúc đó ít nhất vẫn còn nửa năm nữa, nói cách khác, cậu vẫn phải phải đóng vai nhân vật chính nguyên bản trước mặt nhân vật chính đã hắc hóa trong vòng nửa năm?
Lại suy nghĩ một chút về thiết lập nhân vật ban đầu, phượng hoàng nam thèm khát hư vinh cặp kè nhiều người lòng muông dạ thú tham lam vô đáy…
Mấy cái khác không nói, chỉ cần mỗi một chuyện cặp kè nhiều người, nhân vật chính cũng đã giam cầm cậu rồi, làm sao cậu còn cặp kè được nữa?
Ngay cả khi cậu thực sự có cơ hội tiếp tục cặp kè với những người khác, lại nghĩ đến câu chuyện của cô chủ nhà hàng xóm bên cạnh mà nhân vật chính đã kể cho cậu nghe lúc đút cháo cho cậu ăn, cùng với giọng nói đầy ám chỉ đó, Tô Mộc không dám nghi ngờ, nếu như cậu thật sự còn cặp kè nữa, nói không chừng Lâm Tri Dịch cũng sẽ thật sự tiễn cậu lên thiên đường!
”Nếu chết trước thời hạn thì sao?” Tô Mộc run run rẩy rẩy hỏi.
”Vậy thì cũng hết cách, quá nhiều thất bại, nói không chừng ký chủ còn có khả năng không thể trở về được nữa.” Hệ thống nhìn sắc mặt ảm đạm của Tô Mộc, không nhịn được có chút đau lòng, trầm mặc một lúc lâu mới lên tiếng nói.
Tô Mộc mím môi, cánh môi trở nên trắng bệch, một lát sau cậu đứng lên, kéo rèm cửa sổ ra.
”Tôi nhất định phải về nhà…” Tô Mộc ngồi ở bên cửa sổ tự nhủ như vậy.
Vì về nhà, cái gì cậu cũng muốn làm, cái gì cũng có thể nhẫn nhịn.
Cậu hà một hơi lên cửa sổ, Tô Mộc vẽ một hình trái tim nhỏ lên mảnh sương nước hiện ra trên kính cửa sổ, giống như đang biểu đạt cho dù mình đang ở trong tình cảnh gì thì cũng phải quyết tâm cặp kè cho bằng được!
Tóc đen mắt đen, nhưng vành mắt hồng hồng, trông giống như mới vừa khóc xong, dáng vẻ thanh niên yếu đuối thoạt nhìn trông rất dễ bị bắt nạt, đầu ngón tay trắng xanh vẽ một hình trái tim nhỏ bé trong hơi nước đọng trên kính cửa sổ, nghiêng đầu cười giống hệt một con thỏ nhỏ thuần khiết có bộ lông trắng tinh.
Khuôn mặt mang nét quyến rũ phương Đông chỉ là vẻ đẹp bề ngoài, nhiều hơn hết chính là khí chất thuộc về thanh niên từ trong ra ngoài tản mát xung quanh, thậm chí còn ấn tượng hơn cả cái gọi là bức tranh vẻ đẹp phương Đông khiến lòng người rung động.
Các đốt ngón tay của người đàn ông thậm chí còn vô thức run rẩy, như thể anh ta đang mô phỏng chuyển động khi dùng bút vẽ xuống những đường cong đó.
Thình thịch, tôi sẽ không nói là tim ai đang đập quá nhanh đâu.

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận