Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông không hé răng, dẫn cô đi tới rừng dừa phía sau thôn, vừa đi vừa hỏi
“Trước khi ra ngoài cho đứa bé bú chưa?”
Hạ Vân gật đầu “Con cho rồi, cha, chúng ta đi đâu thế ạ?”
Hai người xuyên qua rừng dừa, rời xa ánh đèn, đi tới gần tảng đá đôi, tìm tảng đá to trèo lên.
Gió biển thổi phần phật, thổi tóc dài của Hạ Vân không ngừng tung bay, giây tiếp theo cô bị cha ấn lên tảng đá, hôn sâu lấy.
“Ừm…” Cô hừ nhẹ một tiếng, giơ tay ôm lấy cổ hắn, nhiệt tình hôn đáp lại hắn.
Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai cô “Vừa rồi khi cha khiêu vũ, con suy nghĩ cái gì mà đôi mắt lộ liễu như vậy?”
Gương mặt Hạ Vân lập tức đỏ lên, nhỏ giọng nói “Đang… Suy nghĩ, cha khiêu vũ có lực như vậy, khi… Khi làm con, cũng rấtcó lực.”
Sau khi nói xong mặt cô trướng đến đỏ bừng, chẳng qua có bóng đêm yểm hộ không bị phát hiện.
Hạ Minh Viễn cười khẽ, để người giữa hai ͼhân cô, dùng côn thịt cương cứng cọ xát cô một cái, hỏi
“Vậy sao? Có lực cỡ nào? Đâm hỏng con sao?”
Hạ Vân bị cọ cảm thấy sảng khoái, nhỏ giọng hừ ra “Ừm…”
Buổi chiều thời gian tương đối gấp, tuy cha bắn tinh nhưng Hạ Vân không được thỏa mãn, du͙c vọng bị trêu chọc lên, nhưng không thể đạt được thỏa mãn, chuyện này khiến hoa huyệt của cô ở trạng thái tao ngứa trống rỗng cả chiềụ
Lúc này bị cha cọ lần nữa, suýt nữa cọ cô lên cao trào.
Hồi tưởng lại dáng vẻ đẹp trai của cha khi khiêu vũ trước mặt mọi người, Hạ Vân chỉ cảm thấy cả người nhũn ra.
Cha trẻ tuổi đẹp trai như vậy, chỉ thuộc về mình cô, hắn sẽ chiếu cố cô, nấu cơm trông con giúp cô, còn ở chỗ không ai biết lén thỏa mãn du͙c vọng của cô.
“Ừm…” Hạ Vân ôm sát cổ cha, lắc mông, chủ động dùng hoa huyệt của mình cọ côn thịt của cha, nhưng cách mấy tầng vải dệt cọ lên không đủ kích thích.
“Cha… Cha…” Cô nhỏ giọng gọi hắn, mềm mại làm nũng “Cha, cha thao con đi.”
Hạ Minh Viễn ôm cô, hơi thở dồn dập thô nặng̝, một tay tiến vào tɾong áo cô, nắm lấy ngực cô dùng sức xoa nắn, côn thịt dưới háng cũng cọ tiểu bức cô từng cái.
“Vân Vân, Vân Vân, bảo bối…” Hắn khàn giọng gọi cô, tɾong giọng nói tràn ngập tình du͙c kìm nén.
Khi du͙c vọng bị câu lên, hắn cũng muốn không màng tất cả thao cô mãnh liệt, nhưng giây tiếp theo lý trí sẽ nhảy ra ngăn cản hắn, cảm giác chịu tôi mãnh liệt khiến hắn chậm chạp không làm bước cuối cùng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận