Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A triều…” Đường miên mơ mơ màng màng nói mê.
“Ta đây.” Trong bóng tối, nam tử mặc đồ đen đi tới cung điện nơi Đường Miên ở. Lúc tiếng bước chân vang lên, Phỉ Thúy đang gác đêm lập tức hành lễ với Tả Triều Chi, sau đó lùi ra canh cửa.
Tả Triều Chi cũng biết đạo lý được chim bẻ ná, sau khi bình ổn chiến sự, hắn vừa kính cẩn nghe lời Thánh Nhân, đồng thời cũng sắp xếp không ít tay mắt vào cung.
Phỉ Thúy là một trong số đó.
Trong mơ nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đường Miên vươn tay qua theo bản năng, tay nhỏ quơ tới quơ lui.
Tả Triều Chi không tính ở lâu, chỉ muốn nhìn nàng một cái, thấy nàng ngủ bất an như vậy, hắn vươn tay ra, sau vài lần không nắm được gì, bàn tay Đường Miên cuối cùng cũng nắm được tay hắn, hài lòng kéo vào trong ngực, cọ cọ đầu vào tay hắn, “A Triều… ta thích chàng lắm, chàng đừng giận ta được không?” Không biết Đường Miên mơ thấy gì, lông mày nhíu chặt, đáng thương lẩm bẩm.
Cơ hội thế này khiến Tả Triều Chi tưởng rằng nàng đang giả vờ ngủ, nhưng hắn cũng biết nàng đã ngủ thật rồi, “Không giận nàng.” Tả Triều Chi bất đắc dĩ thở dài, gặp được nàng… hắn có thể giận bao lâu được chứ?
“Ta thật sự rất thích chàng… chàng tin ta đi…” Nàng chập chờn nói mê, toàn bộ cánh tay Tả Triều Chi đều bị nàng ôm chặt, mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Trong mơ cũng cố chấp đến vậy sao?
Con người có thể nói dối trong chính giấc mộng của mình không? Hẳn là sẽ không rồi.
Cuối cùng Tả Triều Chi cũng không còn nghĩ nhiều nữa, hắn vén chăn lên rồi chui vào trong, ôm chặt lấy bé con của mình.
Đường Miên ghé vào lồng ngực Tả Triều Chi, thở một hơi thỏa mãn.
“Ngốc nghếch.” Hắn xoa đầu Đường Miên.
Ngay từ lúc Đường Miên vì hắn, liều mình diễn trước mặt Thánh Nhân, hắn đã hiểu rõ tình cảm của nàng rồi, phải có tình cảm và tin tưởng thì nàng mới dám giúp hắn làm ra chuyện khi quân thế này.
Cho dù Tả Triều Chi chắc chắn một trăm phần thì Đường Miên cũng phải tin hắn mới sẵn lòng giúp đỡ. Tuy rằng không có nàng giúp, hắn vẫn có thể hoàn thành kế hoạch này, nhưng hiệu quả sẽ không cao như vậy.
“Nương tử ngốc…” Tả Triều Chi phát hiện, đời này hắn chưa gọi nàng là nương tử bao giờ, có lẽ là trong lòng còn có khúc mắc, chưa từng gọi nàng như vậy.
Tả Triều Chi cứ ôm nàng như vậy, nàng ngủ rất ngon trong ngực hắn, Tả Triều Chi cứ nằm vậy tới canh năm, lúc này mới tách bàn tay đang nắm chặt quần áo của hắn, “Chờ nàng tỉnh lại thì phải ăn no, ta sẽ sẽ tới đưa nàng về nhà.” Đường Miên ngủ rất ngon trong lòng hắn, dính cả vết nước miếng trên áo hắn, Tả Triều Chi vỗ quần áo đã nhăn nhúm, cười khẽ một tiếng.
“Bảo vệ phu nhân cho tốt, không được phạm bất cứ sai lầm nào.” Trước khi đi, hắn còn dặn dò Phỉ Thúy.
“Thuộc hạ tuân mệnh.” Phỉ Thúy thần phục quỳ trên mặt đất.
Năm đó Tả Triều Chi đoạt lại hai thành trì Phượng Giảng và Phong Trì ở Bắc Cương, Phỉ Thúy là cô bé lớn lên ở Phong Trì. Năm đó dân chúng Phong Trì bị tàn sát hơn nửa, chỉ còn lại đàn bà và trẻ nhỏ, đến con trai trong tã lót họ còn không tha, nữ tử còn sống phải chịu hết mọi khổ nhục. Mẫu thân và tỷ tỷ Phỉ Thúy đều là người bị hại, phải bảo vệ nàng khi còn nhỏ, sau nhiều lần bị làm nhục, Tả Triều Chi đã cứu sống và thả tự do cho bọn họ, từ đó Phỉ Thúy đã sẵn lòng máu chảy đầu rơi vì Tả Triều Chi.
Ở khắp Đại Tu này, Tả Triều Chi nắm giữ vô số thám tử giống như Phỉ Thúy vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận