Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hoàng Hôn Vị Bánh Kem
Hai ngày cuối tuần cuối cùng của kỳ nghỉ, Hứa Khả quyết định không về nhà. Cô ở lại căn hộ thuê của mình. Chu Đại, lấy cớ “bồi dưỡng cho học sinh sắp thi”, cũng ở lại thành phố của cô.
Họ giống như một cặp vợ chồng son, quấn lấy nhau không rời. Sáng thức dậy bằng một trận “thể dục” ướt át. Cả ngày, anh làm việc qua laptop, cô ôn bài. Nhưng không khí không hề yên ả. Thỉnh thoảng, anh sẽ kéo cô ngồi lên đùi, tay luồn vào áo cô xoa nắn trong khi mắt vẫn dán vào biểu đồ. Thỉnh thoảng, cô sẽ cố tình cúi xuống nhặt bút, để cặp mông tròn lẳn cọ vào chân anh dưới gầm bàn.
Đến chiều Chủ Nhật, Hứa Khả đòi ra ngoài. “Ở trong phòng mãi ngột ngạt quá!”
Họ lái xe ra bờ sông. Hoàng hôn tháng Chín đỏ rực như một vết thương đang rỉ máu, nhuộm cả mặt nước. Hứa Khả đòi ăn bánh kem.
“Em vừa ăn trưa xong.” Chu Đại nhíu mày.
“Nhưng em muốn ăn đồ ngọt. Anh không chiều em à?” Cô nũng nịu.
Cuối cùng, anh vẫn lái xe đến tiệm bánh đắt nhất thành phố. Cô chọn một cái bánh mousse dâu tây nhỏ xíu.
Trở lại xe, đậu ở nơi vắng người, cô mở hộp bánh. Cô không dùng thìa. Cô dùng ngón tay thon dài, quệt một vệt kem hồng nhạt, đưa lên môi mình liếm nhẹ một cái, rồi chìa ngón tay về phía anh.
“Ngon lắm. Anh nếm thử đi.”
Chu Đại không nhìn bánh. Anh nhìn ngón tay cô, nhìn đôi môi mọng nước vừa liếm kem. Anh nắm lấy cổ tay cô, kéo lại gần.
Anh không ăn bánh. Anh ngậm lấy ngón tay cô.
“A…” Hứa Khả giật nảy mình.
Anh không chỉ cắn nhẹ. Anh mút. Mạnh mẽ. Lưỡi anh quấn lấy đầu ngón tay cô, hút hết vị ngọt của kem dâu hòa lẫn vị mặn của da thịt cô. Tiếng “chụt” vang lên trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe, dâm đãng một cách kỳ lạ.
“Chú… Anh làm gì thế…” Cô run rẩy, cố rút tay lại.
“Gọi anh là gì?” Anh nhả ngón tay cô ra, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào môi cô, nơi vương lại một chút kem.
“Em… Em không biết…”
“Gọi là ông xã.” Anh ra lệnh, rồi cúi xuống.
Anh hôn cô. Anh liếm sạch vệt kem trên môi cô, rồi xâm chiếm khoang miệng cô, càn quét, hút lấy. Nụ hôn sâu đến mức Hứa Khả gần như ngạt thở, cả người mềm nhũn, ngả ra ghế.
Đúng lúc đó, một ánh đèn pha sáng lóa quét qua cửa kính xe. Một chiếc BMW màu đen quen thuộc chạy chậm lại rồi dừng hẳn.
Hứa Khả giật mình, hoảng hốt đẩy Chu Đại ra. Cô nhìn ra ngoài.
Cửa kính sau của chiếc BMW hạ xuống. Khuôn mặt của Từ Mỹ Lan hiện ra, trắng bệch, sững sờ, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng bên trong xe. Bên cạnh, gã tài xế nhà họ Tiêu vội vàng cúi đầu, giả vờ không thấy gì.
Hứa Khả sững sờ. Bị bắt quả tang. Bị mẹ mình bắt quả tang.
Cô quay sang nhìn Chu Đại. Anh vẫn bình thản, thậm chí còn đưa tay lau vệt kem còn dính bên mép cô, ánh mắt không một chút bối rối.
Chiếc BMW rồ máy, vội vã chạy đi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận